1 Ê-li-pha, người Thê-man, bèn đáp rằng: 2 Loài người có ích lợi chi cho Đức Chúa Trời chăng? Người khôn ngoan chỉ ích lợi cho chính mình mình mà thôi. 3 Dầu ông công bình, Đấng Toàn năng có vui chi chăng? tánh hạnh ông trọn vẹn, ấy được ích lợi gì cho Ngài sao? 4 Có phải vì Ngài sợ ông nên Ngài trách phạt, Và xét đoán ông chăng? 5 Sự dữ của ông há chẳng phải lớn sao? Các tội ác ông há không phải vô cùng ư? 6 Vì ông đã lấy của cầm của anh em mình vô cớ, Và lột quần áo của kẻ bị trần truồng. 7 Oâng không cho kẻ khát xin nước uống, Chẳng ban cho người đói bánh ăn. 8 Còn người cường thạnh, đất tất thuộc về người; Ai được nể vì đã ở tại đó. 9 Oâng có đuổi kẻ góa bụa đi tay không, Bẻ gãy nơi nương nhờ của kẻ mồ côi. 10 Bởi cớ ấy, ông bị bẫy bao vây, Và sự kinh khủng thình lình làm ông rối cực; 11 Hoặc tối tăm ngăn cản cho ông không thấy, Và nước tràn chìm ngập ông. 12 Đức Chúa Trời há chẳng phải cao như các từng trời cao kia sao? Hãy xem chót các ngôi sao: cao biết bao nhiêu! 13 Còn ông nói: Đức Chúa Trời biết điều gì? Ngài có thể xét đoán ngang qua tăm tối đen kịch sao? 14 Đám mây mịt mịt che phủ Ngài, nên Ngài chẳng thấy; Ngài bước đi trên bầu các từng trời. 15 Oâng sẽ giữ theo lối xưa, Mà các kẻ gian ác đã đi sao? 16 Chúng nó bị truất diệt trước kỳ định, Cái nền họ bị dòng nước đánh trôi đi; 17 Chúng nó nói với Đức Chúa Trời rằng: Chúa hãy lìa khỏi chúng tôi; Lại rằng: Đấng Toàn năng sẽ làm được gì cho chúng ta? 18 Dẫu vậy, Ngài có làm cho nhà họ đầy vật tốt: Nguyện các mưu chước kẻ ác hãy cách xa tôi! 19 Người công bình thấy điều đó, và vui mừng; Còn người vô tội sẽ nhạo báng chúng nó, mà rằng: 20 Kẻ dấy lên cùng chúng tôi quả hẳn bị diệt, Và kẻ nào lại của chúng lửa đã thiêu đốt đi. 21 Aáy vậy, ông hãy hòa thuận với Ngài. Hãy ở bình an: nhờ đó phước hạnh sẽ giáng cho ông. 22 Hãy nhận lãnh luật pháp từ nơi miệng Ngài. Và để các lời Ngài vào lòng của mình. 23 Nếu ông trở lại cùng Đấng Toàn năng, tất ông sẽ được lập lại. Nếu ông trừ bỏ sự gian ác khỏi trại mình, 24 Ném bửu vật mình vào bụi đất, Và quăng vàng Ô phia giữa các hòn đá của khe, 25 Thì Đấng Toàn năng sẽ là bửu vật của ông, Ngài sẽ là bạc quí cho ông. 26 Vì bấy giờ, ông sẽ được vui sướng nơi Đấng Toàn năng, Và được ngước mắt lên cùng Đức Chúa Trời. 27 Oâng sẽ cầu khẩn cùng Ngài, Ngài sẽ nghe lời mình, Và ông sẽ trả xong lời khẩn nguyện mình. 28 Nếu ông nhất định việc gì, việc ấy chắc sẽ được thành; Aùnh sáng sẽ chói trên đường lối mình. 29 Khi người ta gây cho mình bị hạ xuống, thì ông sẽ nói rằng: Hãy chổi lên! Còn kẻ khiêm nhường Đức Chúa Trời sẽ cứu rỗi; 30 Đến đỗi Ngài sẽ giải cứu kẻ có tội; Thật, kẻ ấy sẽ nhờ sự thanh sạch của tay ông mà được cứu.
Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.
Ο Ελιφάζ κατακρίνει τον Ιώβ για μεγάλη ασέβεια
1 Τότε μίλησε ο Ελιφάζ, ο Ταιμανίτης.
2 Μπορεί τάχα ο άνθρωπος
χρήσιμος να ’ναι στο Θεό;
Μονάχα τον εαυτό του μπορεί να ωφελήσει,
αν έχει φρόνηση.
3 Τι έχει να ωφεληθεί ο Παντοδύναμος,
αν είσαι δίκαιος εσύ;
Κι αν έχεις άψογη ζωή εκείνος τι κερδίζει;
4 Μήπως θαρρείς πως επειδή είσαι ευσεβής
γι’ αυτό σε τιμωρεί
και σε δικάζει;
5 Όχι γι’ αυτό, αλλά επειδή μεγάλη είν’ η κακία σου
κι οι ανομίες οι δικές σου
δε μετριούνται.
6 Πήρες παράνομο ενέχυρο απ’ το φτωχό συμπατριώτη σου
και το μοναδικό
του στέρησες το ρούχο.
7 Δεν πότισες νερό τον διψασμένο
κι αρνήθηκες στον πεινασμένο το ψωμί.
8 Επειδή είσαι ισχυρός κυρίεψες όλη τη χώρα.
κι είχες το θράσος
να εγκατασταθείς σ’ αυτήν.
9 Αρνήθηκες τις χήρες να βοηθήσεις
κι εκμεταλλεύτηκες
τα απροστάτευτα ορφανά.
10 Γι’ αυτό και σε κυκλώνουνε παγίδες
και σε ταράζει φόβος ξαφνικός.
11 Τόσο πολύ σκοτείνιασε γύρω σου που δε βλέπεις·
και σε σκεπάζουνε πλημμύρα τα νερά.
12 Δε βρίσκεται τάχα ο Θεός πάνω ψηλά στους ουρανούς;
Και δες σε πόσο ύψος είναι τ’ άστρα!
13 Για τούτο κι εσύ λες:
«Τάχα τι ξέρει ο Θεός;
μπορεί μέσ’ απ’ τα σκοτεινά σύννεφα
να μας κρίνει;»
14 Λες πως τα νέφη τα πυκνά δεν τον αφήνουνε να δει,
καθώς τις άκρες τ’ ουρανού
τις γυροφέρνει;
15 Θέλεις τους δρόμους τους παλιούς ν’ ακολουθήσεις,
που βάδισαν οι άνομοι;
16 Αυτοί οι άνθρωποι χάθηκαν πριν την ώρα τους
και τα θεμέλια τους
ο χείμαρρος τα πήρε.
17 Λέγανε στο Θεό: «Φύγε μακριά μας!»
και «τι μπορεί να κάνει
για μας ο Παντοδύναμος;»
18 Κι όμως, αυτός γέμιζε μ’ αγαθά τα σπίτια τους.
Αλλά μακριά επίσης κι από μένα
τέτοιου είδους λογισμοί.Εδώ ο Ελιφάζ επαναλαμβάνει τα λόγια του Ιώβ εις κεφ. 21:16.
19 Οι δίκαιοι βλέπουνε την πτώση των κακών
και χαίρονται.
Τους ειρωνεύονται οι αθώοι:
20 «Να που χαθήκαν όσα απόκτησαν οι εχθροί μας
κι ό,τι απόμεινε απ’ αυτούς
το ’φαγε η φωτιά».
21 Λοιπόν σταμάτα σαν εχθρό να βλέπεις το Θεό!
Κάνε μαζί του ειρήνη κι έτσι την ευτυχία θα βρεις.
22 Δέξου τη διδαχή απ’ το στόμα του
και θρόνιασε τα λόγια του
μες στην καρδιά σου.
23 Γύρισε πίσω στον Παντοδύναμο
και θα σε ανορθώσει.
Διώξε μακριά την αδικία
από το σπίτι σου,
24 πέταξε το χρυσάφι σου στο χώμα
και ρίξε στα χαλίκια των χειμάρρων το μάλαμα της Οφείρ.
25 Και θα ’ναι ο Παντοδύναμος χρυσάφι σου
κι ασήμι σου σωρός.
26 Τότε στον Παντοδύναμο θα βρίσκεις αγαλλίαση
και θα κοιτάς μ’ εμπιστοσύνη το Θεό.
27 Θα τον παρακαλείς κι αυτός θα σε ακούει·
κι εσύ θα εκπληρώνεις
ό,τι του έταξες.
28 Ό,τι αποφασίζεις θα το πετυχαίνεις
και φως θα καταυγάζει
τα μονοπάτια σου.
29 Σ’ αυτούς που ’χουν καταβληθεί
θα μπορείς να τους λες να σηκωθούνε,
γιατί τον συντριμμένο
τον σώζει ο Θεός.
30 Θα ελευθερώσει ακόμα και τον ένοχο·
για χάρη σου, αν η ζωή σου είν’ καθαρή,
θα τον λυτρώσει.Ο στ. στα εβρ. είναι ασαφής.