Pular para o conteúdo
Publicidade

GIÓP 4

TGVD

1 Bấy giờ, Ê-li-pha, người Thê-man đáp lời rằng: 2 Nếu người ta thử nói với ông, ông sẽ mất lòng chăng? Nhưng ai cầm giữ mình không nói sao được? 3 Kìa, ông đã dạy dỗ nhiều người, làm cho tay yếu đuối ra mạnh mẽ; 4 Các lời nói ông đã đỡ kẻ xiêu lên, đầu gối lung lay, ông đã làm cho vững bền. 5 Nhưng bây giờ tai nạn xảy đến ông, ông lại giận; lâm vào ông, thì ông bị rối lòng. 6 Oâng kính sợ Đức Chúa Trời, ấy chẳng phải nơi nương nhờ của ông? Tánh hạnh hoàn toàn của ông, chẳng phải sự trông cậy của ông sao? 7 Oâng hãy suy xét lại, nào bao giờ kẻ tội bị mất? Đâu người ngay thẳng lại bị trừ diệt? 8 Theo điều tôi đã thấy, ai cày sự gian ác, gieo điều khuấy rối, thì lại gặt lấy . 9 Bởi hơi thở Đức Chúa Trời, chúng bèn mất, Tại hơi xịt giận Ngài, họ bị tiêu hao đi. 10 Tiếng gầm của tử, giọng tử hét đã êm lặng, nanh của các tử con bị gãy. 11 tử mạnh bạo chết thiếu mồi, các tử con bị tản lạc. 12 một lời mật thấu đến tôi, Lỗ tai tôi văng vẳng nghe tiếng ấy, 13 Ban đêm đang khi loài người ngủ , Lòng tôi suy tưởng, bèn thấy dị tượng, 14 Sự kinh khủng sợ hãi xông hãm tôi, Khiến xương cốt tôi run rẩy. 15 một thần đi ngang qua trước mặt tôi; Các lông tóc của thịt tôi bèn xửng lên. 16 Thần đứng đó, tôi nhìn không biết mặt người; một hình dạng trước mặt tôi. Tôi nghe tiếng thầm thì nho nhỏ, rằng: 17 "Loài người hay chết, công bình hơn Đức Chúa Trời ư? Loài người được trong sạch hơn Đấng Tạo hóa mình sao?" 18 Kìa, Đức Chúa Trời không tin cậy các tôi tớ Ngài, Ngài thường trách sự điên dại của thiên sứ Ngài. 19 Phương chi những kẻ chòi đất sét được cất trên nền bụi cát, Bị chà nát như loài sâu mọt! 20 Giữa khoảng sáng đến chiều, chúng bị nát; Hằng chết luôn luôn, chẳng ai lưu ý đến. 21 Dây chằng của chúng chẳng bị dứt trong mình họ sao? Chúng thác, nào được khôn ngoan chi.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

Ο Ελιφάζ επιπλήττει τον Ιώβ

1 Τότε πήρε το λόγο ο Ελιφάζ ο Ταιμανίτης και είπε: 2 Αν σου μιλήσω, μήπως σε λυπήσω;

Ύστερα απόσα είπες,

δεν το αντέχω να σιωπώ!

3 Εσύ νουθέτησες πολλούς

και χέρια ασθενικά δυνάμωσες.

4 Τα λόγια σου στήριζαν

εκείνους που σκοντάφταν,

και τόνωναν τα γόνατα που λύγιζαν.

5 Μα τώρα που ήρθε η σειρά σου,

εσύ δειλιάζεις!

Οι συμφορές σαγγίξανε και τρόμαξες.

6 Η ευσέβειά σου δεν σου δίνει στήριγμα;

και η άμεμπτη ζωή σου

δεν σου προσθέτει ελπίδα;

7 Μήπως θυμάσαι κάποιον αθώο που να χάθηκε,

ή κάποιους τίμιους

που να εξολοθρευτήκαν;

8 Εγώ το χω παρατηρήσει:

όσοι καλλιεργούν την αδικία

και σπέρνουνε τη συμφορά,

αυτοί αδικία και συμφορά θερίζουν.

9 Σαν την ανεμοθύελλα ο Θεός

τους καταστρέφει,

τους αφανίζει με τη φοβερή του οργή.

10 Είνη φωνή τους σαν του λιονταριού το βρυχηθμό,

αλλά ο Θεός τα δόντια τους συντρίβει.

11 Πεθαίνουν όπως το λιοντάρι,

όταν δε βρίσκει πια τροφή

και τα μικρά του διασκορπίζονται.

Σύγκριση με τον ανόητο θνητό

12 Κάποτε έφτασε σεμένα ένα μήνυμα στα κρυφά,

ένα ελαφρό του ψίθυρο συγκράτησε ταυτί μου,

13 τη νύχτα μέσα στόνειρο,

που οι λογισμοί μπερδεύονται

κι ο λήθαργος θανατερά τυλίγει τους ανθρώπους.

14 Φρίκη και τρόμος με κυρίεψε

κι έτρεμε όλο το κορμί μου.

15 Φύσημα αχνό από το πρόσωπό μου πέρασε,

μέκανε σύγκορμο νανατριχιάσω.

16 Στάθηκε μπρος μου μια μορφή,

που δεν μπορούσα να την καθορίσω·

κι ύστερα από μικρή σιωπή άκουσα τη φωνή της:

17 «Τάχα είναι δίκαιος ο θνητός μπρος στο Θεό;

Είναι άμεμπτος ο άνθρωπος μπρος στο δημιουργό του;

18 Αφού ο Θεός δεν εμπιστεύεται

ούτε και τους αγγέλους του

και βρίσκει σφάλματα ακόμα και σεκείνους,

19 πόσο μάλλον σαυτά τα χωματένια πλάσματα,

που προέρχονται από τη γη

και που μπορούν να πατηθούν

σαν τα σκουλήκια,

20 που μέσα σε μια μέρα μπορούν ναφανιστούν,

για πάντα να χαθούν,

χωρίς κανείς να το προσέξει!

21 Ο Θεός δίνει τέλος στη ζωή τους·

πεθαίνουν και δεν ξέρουνε το πως».

Veja também