O jejum aceitável a Deus
1 Clama em alta voz,
não te detenhas,
levanta a tua voz como a trombeta
e anuncia ao meu povo a sua transgressão,
e à casa
de Jacó os seus pecados.
2 Todavia me procuram cada dia,
tomam prazer
em saber os meus caminhos,
como um povo que pratica justiça,
e não deixa o direito do seu Deus;
perguntam-me
pelos direitos
da justiça,
e têm prazer
em se chegarem a Deus,
3 Dizendo: Por que jejuamos nós,
e tu não atentas
para isso? Por que afligimos as nossas almas,
e tu não o sabes?
Eis que no dia em
que jejuais achais o vosso próprio contentamento,
e requereis
todo o vosso
trabalho.
4 Eis que para contendas
e debates jejuais,
e para ferirdes com punho iníquo;
não jejueis como hoje,
para fazer ouvir a vossa voz
no alto.
5 Seria este o jejum que eu escolheria,
que o homem um dia aflija a sua alma,
que incline a sua cabeça
como o junco,
e estenda debaixo de si saco
e cinza? Chamarias tu a isto jejum
e dia aprazível
ao Senhor?
6 Porventura não é este o jejum
que escolhi,
que soltes as ligaduras
da impiedade,
que desfaças as ataduras
do jugo e que deixes livres os oprimidos,
e despedaces
todo o jugo?
7 Porventura não é também
que repartas o teu pão
com o faminto,
e recolhas em casa os pobres abandonados;
e, quando vires o nu,
o cubras,
e não te escondas
da tua carne?
8 Então romperá a tua luz
como a alva,
e a tua cura apressadamente brotará,
e a tua justiça irá adiante
de ti, e a glória
do Senhor será a tua retaguarda.
9 Então clamarás, e o Senhor te responderá;
gritarás, e ele dirá:
Eis-me aqui. Se tirares do meio de ti o jugo,
o estender do dedo, e o falar iniquamente;
10 E se abrires a tua alma
ao faminto,
e fartares a alma aflita;
então a tua luz nascerá
nas trevas,
e a tua escuridão será
como o
meio-dia.
11 E o Senhor te guiará continuamente,
e fartará a tua alma
em lugares áridos,
e fortificará os teus ossos;
e serás
como um jardim regado,
e como um manancial,
cujas águas
nunca faltam.
12 E os que
de ti procederem edificarão as antigas ruínas;
e levantarás os fundamentos
de geração em geração;
e chamar-te-ão reparador
das roturas,
e restaurador
de veredas
para morar.
13 Se desviares o teu pé do sábado,
de fazeres a tua vontade
no meu santo dia,
e chamares ao sábado deleitoso,
e o santo dia do Senhor,
digno de honra,
e o honrares
não seguindo os teus caminhos,
nem pretendendo fazer a tua própria vontade,
nem falares
as tuas próprias palavras,
14 Então te deleitarás no Senhor,
e te farei cavalgar
sobre as alturas da terra,
e te sustentarei
com a herança de teu pai Jacó;
porque a boca
do Senhor o disse.
Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!
1 Hãy kêu to lên, đừng dứt; hãy cất tiếng lên như cái loa; rao bảo tội lỗi dân ta cho nó, và rao bảo sự gian ác nhà Gia-cốp cho nhà ấy! 2 Ngày ngày họ tìm kiếm ta và muốn biết đường lối ta; như dân đã theo sự công bình và chưa từng bỏ luật pháp của Đức Chúa Trời mình! Họ cầu hỏi ta sự đoán xét công bình; và vui lòng gần gũi Đức Chúa Trời, 3 mà rằng: Sao chúng tôi kiêng ăn mà Chúa chẳng đoái xem? sao chúng tôi chịu dằn lòng mà Chúa chẳng biết đến? Nầy, trong ngày các ngươi kiêng ăn, cũng cứ tìm sự đẹp ý mình, và làm khổ cho kẻ làm thuê. 4 Thật, các ngươi kiêng ăn để tìm sự cãi cọ tranh cạnh, đến nỗi nắm tay đánh nhau cộc cằn; các ngươi kiêng ăn trong ngày như vậy, thì tiếng các ngươi chẳng được nghe thấu nơi cao. 5 Đó há phải là sự kiêng ăn mà ta chọn lựa, há phải là ngày người ta dằn lòng mình đâu? Cúi đầu như cây sậy, nằm trên bao gai và trên tro, đó há phải điều ngươi gọi là kiêng ăn, là ngày đẹp lòng Đức Giê-hô-va sao? 6 Sự kiêng ăn mà ta chọn lựa, há chẳng phải là bẻ những xiềng hung ác, mở những trói của ách, thả cho kẻ bị ức hiếp được tự do, bẻ gãy mọi ách, hay sao? 7 Há chẳng phải là chia bánh cho kẻ đói, đem những kẻ nghèo khổ đã bị đuổi đi về nhà mình, khi thấy kẻ trần truồng thì mặc cho, và chớ hề trớ trinh những kẻ cốt nhục mình, hay sao? 8 Bấy giờ sự sáng ngươi sẽ hừng lên như sự sáng ban mai, ngươi sẽ được chữa lành lập tức; sự công bình ngươi đi trước mặt ngươi, sự vinh hiển của Đức Giê-hô-va sẽ gìn giữ sau ngươi. 9 Bấy giờ ngươi cầu, Đức Giê-hô-va sẽ ứng; ngươi kêu, Ngài sẽ phán rằng: Có ta đây! Nếu ngươi cất-bỏ cái ách khỏi giữa ngươi, không chỉ tay và không nói bậy; 10 nếu ngươi mở lòng cho kẻ đói, và làm no kẻ khốn khổ, thì sự sáng ngươi sẽ sáng ra trong tối tăm, và sự tối tăm ngươi sẽ như ban trưa. 11 Đức Giê-hô-va sẽ cứ dắt đưa ngươi; làm cho ngươi no lòng giữa nơi khô hạn lớn; làm cho cứng mạnh các xương ngươi, ngươi sẽ như vườn năng tưới, như nước suối chẳng hề khô vậy. 12 Những kẻ ra từ ngươi sẽ dựng lại nơi đổ nát ngày xưa; ngươi sẽ lập lại các nền của nhiều đời trước. Người ta sẽ xưng ngươi là Kẻ tu bổ sự hư hoại, và là Kẻ sửa đường lại cho người ở. 13 Nếu ngươi ngừa giữ chân mình trong ngày Sa-bát, không làm vừa ý mình trong ngày thánh của ta; nếu ngươi xưng ngày Sa-bát là ngày vui thích, coi ngày thánh của Đức Giê-hô-va là đáng kính; nếu ngươi tôn trọng ngày đó, không đi đường riêng mình, không theo ý riêng mình, và không nói lời riêng mình, 14 bấy giờ ngươi sẽ lấy Đức Giê-hô-va làm vui thích, ta sẽ làm cho ngươi cỡi lên các nơi cao trên đất, và lấy sản nghiệp của Gia-cốp, tổ phụ ngươi, mà nuôi ngươi; vì miệng Đức Giê-hô-va đã phán vậy.
Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.