Publicidade

Jeremias 12

Jeremias questiona a justiça do Senhor

1 Senhor, tu sempre me fazes justiça

quando apresento uma causa diante de ti.

Portanto, desejo te fazer esta queixa:

Por que os perversos são tão prósperos?

Por que os desonestos vivem em paz?

2 Tu os plantaste,

e eles criaram raízes e deram frutos.

Teu nome está em seus lábios,

mas tu estás longe de seu coração.

3 Quanto a mim, Senhor, tu me conheces;

tu me vês e provas meus pensamentos.

Arrasta essa gente como ovelhas para o matadouro;

separa-os para a matança!

4 Até quando esta terra ficará de luto?

Até o capim nos campos secou.

Os animais selvagens e as aves desapareceram

por causa da maldade dos que nela habitam.

Pois o povo disse:

"O Senhor não vê o que o futuro nos reserva!".

A resposta do Senhor a Jeremias

5 "Se correr com homens o deixa cansado,

como poderá competir com cavalos?

Se tropeça e cai em campo aberto,

o que fará nas matas junto ao Jordão?

6 Até seus irmãos, membros de sua família,

se voltaram contra você;

conspiram e se queixam a seu respeito.

Não confie neles,

por mais agradáveis que sejam suas palavras.

7 "Abandonei meu povo, a nação que me pertence;

entreguei aqueles que eu mais amo a seus inimigos.

8 Meu povo escolhido rugiu contra mim como leão no bosque,

por isso os tratei com desprezo.

9 Meu povo escolhido age como ave de rapina,

mas ele próprio será cercado por abutres;

tragam os animais selvagens para devorar os cadáveres!

10 "Muitos governantes destruíram meu vinhedo;

pisotearam minha propriedade

e transformaram sua beleza em deserto.

11 Fizeram dela uma terra devastada;

ouço seu triste lamento.

Toda a terra está desolada,

e ninguém se importa.

12 Pode-se ver exércitos destruidores

no alto dos montes.

A espada do Senhor devora o povo

de uma extremidade à outra da terra;

ninguém escapará!

13 Meu povo semeou trigo,

mas colhe espinhos.

Esforçou-se muito,

mas de nada adiantou.

Terá uma colheita de vergonha

por causa da ira ardente do Senhor."

Uma mensagem para os vizinhos de Israel

14 Assim diz o Senhor: "Arrancarei de suas terras todas as nações perversas que se apossam da herança que dei ao meu povo, Israel. E arrancarei Judá do meio delas. 15 Depois disso, porém, voltarei e terei compaixão de todos eles. Eu os trarei de volta às suas terras, cada nação à sua herança. 16 E se, verdadeiramente, essas nações aprenderem os caminhos do meu povo e jurarem por meu nome: ‘Tão certo como vive o Senhor’ — como ensinaram meu povo a jurar pelo nome de Baal —, elas receberão um lugar no meio do meu povo. 17 Mas qualquer nação que não quiser me obedecer será arrancada e destruída. Eu, o Senhor, falei!".

Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.

1 Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi biện luận cùng Ngài, Ngài thật công bình; dầu vậy, tôi còn muốn biện luận cùng Ngài. Sao đường lối những kẻ ác được thạnh vượng? Sao những người gian trá được yên ổn?2 Ngài đã vun trồng họ; họ đã đâm rễ, lớn lên và ra trái. Miệng họ ở gần Ngài, song lòng họ cách xa Ngài.3 Hỡi Giê-hô-va, Ngài biết tôi, thấy tôi, thử xem lòng tôi đối với Ngài thể nào. Xin kéo những người ấy như con chiên bị dắt đến chỗ giết, biệt riêng họ ra cho ngày đánh giết!4 Trong xứ bị sầu thảm, cỏ ngoài đồng khô héo cho đến chừng nào? Vì cớ dân cư hung ác nên loài sinh súc và chim chóc đều bị diệt. Vì chúng nó nói rằng: Người sẽ chẳng thấy sự cuối cùng của chúng ta!5 Nếu ngươi chạy thì với kẻ chạy bộ, mà còn mỏi mệt, thì làm sao thi được với ngựa? Khi trong xứ yên lặng, ngươi được an ổn, nhưng khi sông Giô-đanh tràn, thì ngươi sẽ làm thế nào?6 Chính anh em ngươi và nhà cha ngươi đương phản ngươi, chúng nó cũng kêu tiếng to sau ngươi nữa. Dầu chúng nó nói những lời lành, ngươi chớ nên tin!7 Ta đã lìa nhà ta; đã bỏ sản nghiệp ta; đã phó dân lòng ta rất yêu mến cho kẻ thù nghịch nó.8 Cơ nghiệp ta đối với ta như sư tử trong rừng, gầm thét nghịch cùng ta; cho nên ta lấy làm ghét.9 Cơ nghiệp ta há như chim kên kên vằn vện kia, các chim ăn thịt há vây lấy nó sao? Hãy đi nhóm các loài thú đồng lại, cho chúng nó cắn nuốt đi!10 Nhiều kẻ chăn chiên đã phá vườn nho ta, giày đạp sản nghiệp ta dưới chơn, làm cho chỗ đất vui thích của ta thành ra rừng hoang.11 Người ta đã làm cho đất ấy ra hoang vu; nó bị phá hại, than thở trước mặt ta. Cả xứ đều hoang vu, vì chẳng ai để vào lòng.12 Những kẻ phá diệt đến trên các gò trọi nơi đồng vắng; vì gươm của Đức Giê-hô-va nuốt đất nầy từ đầu nầy đến đầu kia, chẳng có loài xác thịt nào được bình an.13 Chúng nó đã gieo lúa mình và gặt những gai gốc, khó nhọc mà chẳng được ích gì. Các ngươi sẽ hổ thẹn về hoa trái mình, vì cơn giận phừng phừng của Đức Giê-hô-va!14 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Mọi kẻ lân cận xấu của ta, là kẻ choán lấy sản nghiệp mà ta đã ban cho dân ta, là Y-sơ-ra-ên, làm kỉ vật; nầy, ta sẽ nhổ chúng nó khỏi đất mình, và nhổ nhà Giu-đa ra khỏi giữa chúng nó.15 Nhưng, khi ta đã nhổ đi, ta cũng sẽ trở lại thương xót chúng nó; khiến chúng nó ai nấy đều được lại sản nghiệp mình, và ai nấy đều về đất mình.16 Nếu chúng nó siêng năng học tập đường lối dân ta, nhơn danh ta mà thề rằng: Thật như Đức Giê-hô-va hằng sống! cũng như chúng nó đã dạy dân ta chỉ Ba-anh mà thề, bấy giờ chúng nó sẽ được gây dựng giữa dân ta.17 Nhưng nếu chúng nó không nghe, ta sẽ nhổ dân tộc đó đi, nhổ đi và làm cho diệt mất, Đức Giê-hô-va phán vậy.

Veja também

Publicidade
Bíblia Online Bíblia Online

Bíblia Online • Versão: 2026-04-20_12-06-32-