Publicidade

Jeremias 4

1 "Ó Israel", diz o Senhor,

"se quisesse, poderia voltar para mim.

Poderia jogar fora seus ídolos detestáveis

e nunca mais se desviar.

2 Quando jurasse por meu nome e dissesse:

‘Tão certo como vive o Senhor’,

poderia fazê-lo em verdade, justiça e retidão.

Então você seria uma bênção para as nações do mundo,

e todos os povos viriam e louvariam meu nome."

Julgamento futuro contra Judá

3 Assim diz o Senhor ao povo de Judá e de Jerusalém:

"Passem o arado na terra endurecida!

Não desperdicem sementes entre os espinhos!

4 Ó povo de Judá e habitantes de Jerusalém,

removam os obstáculos de seu coração

e mudem sua atitude perante o Senhor.

Do contrário, por causa de seus pecados,

minha ira arderá como fogo que ninguém pode apagar.

5 "Anunciem em Judá e proclamem em Jerusalém!

Mandem tocar a trombeta em toda a terra e avisem:

‘Reúnam-se! Corram para as cidades fortificadas!’.

6 Levantem a bandeira para advertir Sião:

‘Fujam agora mesmo! Não demorem!’.

Pois, do norte, trago sobre vocês

terrível destruição!".

7 Um leão saiu de seu abrigo,

um destruidor de nações.

Saiu de sua toca e se encaminha até vocês;

ele devastará sua terra.

Suas cidades serão arruinadas,

e ninguém viverá nelas.

8 Portanto, vistam roupas de luto,

chorem e lamentem,

pois a ira ardente do Senhor

ainda está sobre nós.

9 "Naquele dia", diz o Senhor,

"os reis e os oficiais estremecerão de medo.

Os sacerdotes ficarão horrorizados,

e os profetas, espantados."

10 Então eu disse: "Ó Soberano Senhor,

o povo foi enganado por aquilo que disseste,

pois prometeste paz a Jerusalém,

mas a espada está em nossa garganta!".

11 Naquele dia, o Senhor dirá

ao povo de Jerusalém:

"Meu povo querido, do deserto sopra um vento abrasador,

e não uma brisa suave para separar a palha dos cereais.

12 É uma rajada violenta, que eu enviei;

agora pronunciarei sua sentença".

13 Os inimigos avançam sobre nós como nuvens de tempestade;

seus carros de guerra são como vendavais,

seus cavalos, mais velozes que águias.

Que terrível será! Estamos perdidos!

14 Ó Jerusalém, purifique seu coração,

para que seja salva.

Até quando abrigará

pensamentos malignos?

15 Sua destruição foi anunciada desde Dã

até a região montanhosa de Efraim.

16 "Avisem as nações ao redor

e anunciem a Jerusalém:

Os inimigos vêm de uma terra distante

e dão gritos de guerra contra as cidades de Judá.

17 Cercam Jerusalém como guardas ao redor de um campo,

pois meu povo se rebelou contra mim",

diz o Senhor.

18 "Suas próprias ações trouxeram isso sobre vocês;

é um castigo amargo, que atinge o seu coração!"

Jeremias chora por seu povo

19 Meu coração, meu coração! Estou me contorcendo de dor!

Meu coração bate forte dentro de mim; não consigo me aquietar!

Pois ouvi o som das trombetas dos inimigos

e o rugido de seus gritos de guerra.

20 Ondas de destruição cobrem a terra,

até deixá-la inteiramente desolada.

De repente, minhas tendas foram destruídas;

meus abrigos foram derrubados num instante.

21 Até quando terei de ver as bandeiras

e ouvir o som das trombetas?

22 "Meu povo é tolo

e não me conhece", diz o Senhor.

"São crianças sem juízo,

que não entendem coisa alguma.

São astutos para fazer o mal,

mas não têm ideia de como fazer o bem."

Jeremias vê a calamidade que se aproxima

23 Olhei para a terra, e ela estava sem forma e vazia;

olhei para os céus, e não havia luz alguma.

24 Olhei para os montes e para as colinas,

e eles estremeciam e balançavam.

25 Olhei, e todo o povo tinha desaparecido;

as aves do céu voaram para longe.

26 Olhei, e os campos férteis haviam se transformado em deserto;

as cidades estavam em ruínas,

por causa da ira ardente do Senhor.

27 Assim diz o Senhor:

"Toda a terra será devastada,

mas não a destruirei por completo.

28 A terra lamentará

e os céus escurecerão,

por causa de meu decreto contra meu povo;

estou decidido e não voltarei atrás".

29 Ao som de cavaleiros e arqueiros,

os habitantes da cidade fogem.

Escondem-se entre os arbustos

e correm para os montes.

Todas as cidades foram abandonadas;

não resta uma pessoa sequer!

30 O que você está fazendo,

cidade devastada?

Por que se veste com belas roupas

e põe joias de ouro?

Por que pinta os olhos?

De nada adiantará enfeitar-se toda!

Seus aliados, que eram seus amantes,

a desprezam e tentam matá-la.

31 Ouço gritos, como os da mulher em trabalho de parto,

gemidos de quem dá à luz o primeiro filho.

É a bela Sião, que grita ofegante:

"Socorro, estão me matando!".

Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.

1 Đức Giê-hô-va phán: Hỡi Y-sơ-ra-ên, nếu ngươi trở về cùng ta, nếu trở về cùng ta, và nếu ngươi bỏ những việc gớm ghiếc khỏi trước mắt ta, thì ngươi sẽ chẳng bị dời đi nữa.2 Ngươi sẽ lấy sự thật thà, ngay thẳng, công bình, mà thề rằng: Thật như Đức Giê-hô-va hằng sống, các nước sẽ được phước bởi Ngài và vinh hiển trong Ngài.3 Vả, Đức Giê-hô-va phán cùng người Giu-đa và cùng Giê-ru-sa-lem như vầy: Hãy cày mở ruộng mới các ngươi, chớ gieo trong gai gốc.4 Hỡi các ngươi, là người Giu-đa và dân cư Giê-ru-sa-lem, hãy tự cắt bì mình cho Đức Giê-hô-va, và cất dương bì khỏi lòng ngươi! Bằng chẳng vậy, cơn giận ta sẽ phừng lên như lửa, đốt cháy các ngươi, không ai giập tắt được, vì việc ác các ngươi đã làm.5 Hãy rao ra trong Giu-đa; hãy truyền trong Giê-ru-sa-lem rằng: Hãy thổi kèn trong đất. Hãy kêu lớn tiếng rằng: Khá nhóm nhau lại và đi vào các thành bền vững.6 Khá dựng cờ hướng về Si-ôn! Hãy trốn đi, đừng dừng lại! Vì ta khiến từ phương bắc đến một tai nạn, tức là một sự hư hại lớn.7 Sư tử ra từ rừng nó, kẻ hủy diệt các nước bắt đầu ra đi khỏi chỗ mình, đặng làm cho đất ngươi ra hoang vu; các thành ngươi trở nên gò đống, và không có người ở.8 Vậy nên, các ngươi hãy thắt bao gai, khóc và than thở, vì cơn giận phừng phừng của Đức Giê-hô-va chưa lìa khỏi chúng ta đâu.9 Đức Giê-hô-va phán trong những ngày đó, vua và các quan trưởng sửng sốt trong lòng; các thầy tế lễ bỡ ngỡ, các kẻ tiên tri lấy làm lạ.10 Bấy giờ tôi nói: Oi! hỡi Chúa Giê-hô-va! Thật Ngài đã phỉnh dân nầy và Giê-ru-sa-lem lắm, mà nói rằng: Các ngươi sẽ được bình an! Những lưỡi gươm đã thấu đến sự sống.11 Trong thời đó, sẽ nói cùng dân nầy và Giê-ru-sa-lem rằng: Gió nóng đến từ các gò trọi nơi đồng vắng, thổi trên con gái dân ta, nhưng chẳng dùng để dê lúa được, và cũng chẳng làm cho sạch được.12 Lại có gió lớn hơn nữa vì ta mà đến. Nay ta sẽ rao sự đoán xét nghịch cùng chúng nó.13 Nầy, nó sẽ lên như một đám mây, xe cộ nó dường cơn gió lốc, ngựa nó lẹ như chim ưng. Khốn cho chúng ta, vì bị hủy diệt!14 Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy làm sạch hết điều ác trong lòng ngươi, hầu cho ngươi được cứu. Ngươi nuôi những ý tưởng gian ác trong lòng cho đến chừng nào?15 Vì có tiếng đến từ đất Đan, từ gò Ep-ra-im rao truyền tai vạ.16 Hãy báo cho các nước! Hãy rao cho Giê-ru-sa-lem rằng: Kẻ vây hãm từ phương xa mà đến, và kêu la nghịch cùng các thành Giu-đa.17 Chúng nó vây Giê-ru-sa-lem như kẻ giữ ruộng; vì thành ấy đã nổi loạn nghịch cùng ta, Đức Giê-hô-va phán vậy.18 Đó là những sự mà đường lối và việc làm của ngươi đã chuốc lấy cho ngươi; đó là sự gian ác ngươi! Thật, sự ấy là cay đắng, thấu đến trong lòng ngươi.19 Oi! tôi đau lòng, đau lòng! Cơn đau đớn quặn thắt lòng tôi; lòng đương bối rối trong tôi. Tôi không thể làm thinh! Hỡi linh hồn tôi, vì mầy nghe dọng kèn và tiếng giặc giã.20 Hủy diệt cùng thêm hủy diệt, báo tin chẳng dứt, cả đất bị phá tán; nhà tạm tôi thình lình bị hủy, màn cháng tôi bỗng chốc bị hư!21 Tôi sẽ thấy cờ và nghe tiếng kèn cho đến chừng nào?22 Thật dân ta là ngu muội, chúng nó chẳng nhìn biết ta. Ay là những con cái khờ dại, không có trí khôn, khéo làm điều ác, mà không biết làm điều thiện.23 Tôi xem đất: nầy, là vô hình và trống không; xem các từng trời: thì không có sự sáng.24 Tôi xem các núi, thấy đều rúng động; mọi gò đều lung-lay.25 Tôi xem: chẳng còn một người, hết thảy chim trời đều trốn tránh.26 Tôi xem thấy ruộng tốt đã trở nên đồng vắng, hết thảy các thành đều bị hủy phá trước mặt Đức Giê-hô-va, bởi cơn nóng giận của Ngài.27 Vì Đức Giê-hô-va phán như vầy: Cả đất sẽ hoang vu, nhưng ta không diệt hết.28 Bởi cớ đó, đất sẽ sầu thảm, các từng trời sẽ tối đen. Vì ta đã phán, đã định, thì chẳng đổi ý, chẳng xây lại.29 Nghe tiếng ồn lính kỵ và lính bắn cung, thì hết thảy các thành đều chạy trốn; núp trong rừng cây, leo lên vầng đá; các thành đều bị bỏ, chẳng có người ở.30 Còn ngươi, khi đã bị phá hủy, thì sẽ làm gì? Ngươi dầu có mặc áo màu tím, trang sức đồ vàng, lấy mực vẽ mắt, làm cho mình ra đẹp, cũng là vô ích: người yêu ngươi cũng khinh ngươi, mà đòi sự sống của ngươi.31 Vì ta nghe tiếng, như tiếng đờn bà đẻ, tiếng thảm thương như tiếng đờn bà đẻ con so. Ay là tiếng con gái Si-ôn, thở và giang tay mà rằng: Khốn nạn cho tôi! linh hồn tôi đã ngất đi trước mặt kẻ giết người!

Veja também

Publicidade
Bíblia Online Bíblia Online

Bíblia Online • Versão: 2026-04-20_12-06-32-