Publicidade

Jeremias 22

Mensagem para os reis de Judá

1 O Senhor me disse: "Vá e fale diretamente com o rei de Judá. Diga-lhe: 2 ‘Ouça esta mensagem do Senhor, ó rei de Judá, sentado no trono de Davi. Que seus servos e todo o seu povo também escutem. 3 Assim diz o Senhor: Sejam imparciais e justos. Ajudem os que são explorados e livrem-nos de seus opressores. Abandonem suas maldades: não maltratem os estrangeiros, nem os órfãos, nem as viúvas e parem de matar inocentes! 4 Se me obedecerem, sempre haverá um descendente de Davi sentado no trono em Jerusalém. O rei passará pelas portas do palácio em carruagens e cavalos, acompanhado de seus servos e súditos. 5 Mas, se vocês não derem ouvidos a esta advertência, juro por meu próprio nome, diz o Senhor, que este palácio se tornará um monte de escombros’".

Mensagem a respeito do palácio

6 Assim diz o Senhor acerca do palácio de Judá:

"Eu o amo tanto quanto a fértil floresta de Gileade

e os bosques verdes do Líbano.

Contudo, o transformarei num deserto,

e ninguém habitará dentro de seus muros.

7 Chamarei demolidores,

que trarão consigo suas ferramentas.

Arrancarão suas belas vigas de cedro

e as lançarão no fogo.

8 "Pessoas de muitas nações passarão pelas ruínas desta cidade e dirão umas às outras: ‘Por que o Senhor destruiu esta grande cidade?’. 9 E a resposta será: ‘Porque eles quebraram sua aliança com o Senhor, seu Deus, ao adorar e servir outros deuses’".

Mensagem a respeito de Jeoacaz

10 Não chorem pelo rei morto nem lamentem sua perda;

chorem, porém, pelo rei que foi levado como prisioneiro,

pois nunca mais voltará nem verá sua terra natal.

11 Pois assim diz o Senhor acerca de Jeoacaz, que sucedeu seu pai, o rei Josias, e foi levado para o exílio: "Ele jamais voltará. 12 Morrerá exilado numa terra distante e nunca mais verá sua terra natal".

Mensagem a respeito de Jeoaquim

13 "Que aflição espera Jeoaquim,

que edifica seu palácio de forma desonesta!

Constrói suas paredes com injustiça,

pois obriga gente do seu povo a trabalhar

sem pagar salário.

14 Diz: ‘Construirei para mim um palácio magnífico,

com salas espaçosas e muitas janelas.

Revestirei tudo com painéis de cedro

e pintarei de vermelho vívido’.

15 Mas um belo palácio de cedro não faz um grande rei!

Josias, seu pai, também tinha muita comida e bebida,

mas em tudo que fazia era justo e íntegro;

por isso tudo deu certo para ele.

16 Fez justiça ao pobre e ao necessitado e os ajudou,

e tudo lhe correu bem.

Não é isso que significa me conhecer?",

diz o Senhor.

17 "Você, porém, só tem olhos para a cobiça e a desonestidade;

derrama sangue inocente

e reina com crueldade e opressão."

18 Portanto, assim diz o Senhor acerca de Jeoaquim, filho de Josias, rei de Judá:

"O povo não lamentará por ele, nem clamará:

‘Que tristeza, meu irmão! Que tristeza, minha irmã!’.

Seus súditos não lamentarão por ele, nem clamarão:

‘Que tristeza, nosso senhor morreu!

Que tristeza, sua majestade se foi!’.

19 Será enterrado como se enterra um jumento:

arrastado e jogado fora dos portões de Jerusalém.

20 Chore por seus aliados no Líbano,

grite por eles em Basã.

Procure-os nas regiões a oeste do rio;

veja, foram todos destruídos!

21 Eu o adverti quando você era próspero,

mas você respondeu: ‘Recuso-me a ouvir’.

Sempre foi assim, desde a juventude;

nunca me obedece!

22 Agora o vento levará para longe seus aliados;

todos os seus amigos serão levados para o exílio.

Então certamente verá sua perversidade

e ficará envergonhado.

23 Você que mora num lindo palácio,

todo revestido de madeira de cedro do Líbano,

logo gemerá com pontadas de angústia,

como as dores da mulher em trabalho de parto."

Mensagem para Joaquim

24 "Tão certo como eu vivo", diz o Senhor, "eu o abandonarei, Joaquim, filho de Jeoaquim, rei de Judá. Mesmo que você fosse o anel de selar em minha mão direita, eu o arrancaria. 25 Eu o entregarei àqueles que procuram matá-lo, àqueles que você tanto teme: o rei Nabucodonosor da Babilônia e o exército babilônio. 26 Expulsarei você e sua mãe desta terra e vocês morrerão em nação estrangeira, e não em sua terra natal. 27 Jamais voltarão à terra pela qual anseiam.

28 "Por que esse homem, Joaquim, é como um vaso quebrado, jogado fora?

Por que ele e seus filhos serão exilados em terra estrangeira?

29 Ó terra, terra, terra de Judá!

Ouça esta mensagem do Senhor!

30 Assim diz o Senhor:

‘Registrem Joaquim como homem sem filhos.

Ele não terá êxito,

pois não terá filhos que o sucedam no trono de Davi

para reinar em Judá’."

Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.

1 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hãy xuống cung vua Giu-đa, tại đó ngươi khá rao lời nầy,2 mà rằng: Hỡi vua của Giu-đa, ngồi trên ngai Đa-vít, ngươi cùng tôi tớ ngươi và dân sự ngươi vào các cửa nầy, hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va!3 Đức Giê-hô-va phán như vầy: hãy làm sự chánh trực và công bình; cứu kẻ bị cướp khỏi tay người ức hiếp; chớ làm sự thiệt hại cùng sự hiếp đáp cho người trú ngụ, cho kẻ mồ côi hoặc người góa bụa, và chớ làm đổ máu vô tội trong nơi nầy.4 Vì nếu các ngươi thật vâng làm lời nầy, thì sẽ có vua ngồi trên ngai Đa-vít, cỡi xe và ngựa, người cùng tôi tớ người và dân người do các cửa nhà nầy mà vào.5 Nhưng nếu các ngươi chẳng khứng nghe lời nầy, Đức Giê-hô-va phán, ta chỉ mình mà thề, nhà nầy sẽ thành ra hoang vu.6 Đức Giê-hô-va phán về nhà vua Giu-đa như vầy: Ta coi ngươi cũng như Ga-la-át, cũng như chót núi Li-ban, nhưng ta chắc sẽ làm cho ngươi ra đồng vắng, ra các thành không người ở.7 Ta sắm sẳn những kẻ tàn hại nghịch cùng ngươi, thảy đều cầm khí giới; chúng nó sẽ đốn những cây bách rất tốt của ngươi và quăng vào lửa.8 Có người dân tộc sẽ đi qua gần thành nầy, đều nói cùng bạn mình rằng: Cớ sao Đức Giê-hô-va đã đãi thành lớn nầy như vầy?9 Sẽ có kẻ đáp rằng: Ay là tại dân thành đó đã bỏ giao ước của Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, mà thờ lạy và hầu việc các thần khác.10 Chớ khóc người chết, chớ than thở về người. Thà hãy khóc kẻ đi ra, vì nó sẽ không trở về, chẳng còn lại thấy xứ mình sanh trưởng.11 Vì Đức Giê-hô-va phán như vầy về Sa-lum, con trai Giô-si -a, vua của Giu-đa, kế vị cha mình là Giô-si -a, và đã đi khỏi nơi nầy: Ngươi sẽ chẳng trở về đó nữa;12 mà chết tại xứ đã bị đày đến, chẳng còn lại thấy đất nầy nữa.13 Khốn thay cho kẻ xây nhà trái lẽ công bình, làm phòng bởi sự bất nghĩa; dùng kẻ lân cận mình làm việc vô lương, và chẳng trả tiền công;14 nói rằng: Ta sẽ xây tòa nhà rộng rãi, có những phòng khoảng khoát; xoi những cửa sổ, lợp trần bằng gỗ bách hương, và sơn son.15 Ngươi lấy gỗ bách hương ganh đua sự đẹp, há nhơn đó được làm vua sao? Cha ngươi xưa đã ăn đã uống, làm ra sự công bình chánh trực, cho nên được thạnh vượng.16 Người đã làm ra lẽ thẳng cho kẻ nghèo và thiếu thốn cho nên được phước. Đức Giê-hô-va phán: Như vậy há chẳng phải là biết ta sao?17 Nhưng mắt và lòng ngươi chăm sự tham lam, đổ máu vô tội, và làm sự ức hiếp hung dữ.18 Vậy nên, về Giê-hô-gia-kim, con trai Giô-si -a, vua của Giu-đa, Đức Giê-hô-va phán như vầy: Người ta sẽ chẳng khóc người mà nói rằng: Oi, anh em ta! Oi, chị em ta! Cũng sẽ chẳng than tiếc mà rằng: Thương thay chúa! Thương thay vinh hiển chúa!19 Người sẽ bị chôn như chôn con lừa; sẽ bị kéo và quăng ra ngoài cửa thành Giê-ru-sa-lem.20 Hãy lên Li-ban và kêu la, cất tiếng lên ở Ba-san; hãy kêu la từ chót núi A-ba-rim! vì hết thảy người yêu ngươi đều bị hủy diệt.21 Ta đã nói cùng ngươi đương thời ngươi thạnh vượng; nhưng ngươi nói rằng: Tôi chẳng khứng nghe. Từ khi ngươi còn trẻ, tánh nết ngươi đã dường ấy: đã chẳng vâng lời ta.22 Hết thảy những kẻ chăn dân của ngươi sẽ bị gió nuốt, và kẻ yêu ngươi sẽ đi làm phu tù. Bấy giờ ngươi chắc sẽ bị mang nhuốc vì mọi tội ác mình.23 Ngươi là kẻ ở trên Li-ban và lót ổ trong chòm cây hương bách kia, khi ngươi gặp tai nạn, quặn thắt như đờn bà sanh đẻ, đáng thương xót biết bao!24 Đức Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, dầu Giê-cô-nia, con trai Giê-hô-gia-kim, vua Giu-đa, là cái ấn trên tay hữu ta, ta cũng lột ngươi đi.25 Ta sẽ phó ngươi trong tay những kẻ muốn đòi mang ngươi, trong tay những kẻ mà ngươi sợ, tức trong tay Nê-bu-cát-nết-sa, vau Ba-by-lôn, và trong tay người Canh-đê.26 Ta sẽ đuổi ngươi cùng mẹ đã đẻ ra ngươi đến trong một xứ khác, không phải là xứ ngươi sanh ra, và ngươi sẽ chết tại đó.27 Còn như đất mà linh hồn chúng nó mong lộn lại, thì sẽ không được trở về.28 Vậy Giê-cô-nia nầy há phải cái bình khinh dể và bị bể sao? Làm sao nó và dòng dõi nó bị ném ra, bị quăng trong một xứ mình, chưa từng biết?29 Hỡi đất, đất, đất! hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va.30 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hãy ghi người nầy trong những kẻ không có con cái, trong những kẻ cả đời không thạnh vượng; vì con cháu nó sẽ không một người nào thạnh vượng, ngồi ngai Đa-vít và cai trị trong Giu-đa nữa!

Veja também

Publicidade
Bíblia Online Bíblia Online

Bíblia Online • Versão: 2026-04-20_12-06-32-