Publicidade

Jeremias 2

O Senhor acusa seu povo

1 O Senhor me deu outra mensagem: 2 "Vá e proclame esta mensagem para Jerusalém. Assim diz o Senhor:

"Lembro-me de como você desejava me agradar,

quando era uma jovem noiva, muito tempo atrás.

Você me amava e me seguia

até mesmo no deserto.

3 Naqueles dias, Israel era santo para o Senhor,

era como os primeiros frutos de sua colheita.

Todos que faziam mal a seu povo eram declarados culpados,

e sobre eles vinha calamidade.

Eu, o Senhor, falei!".

4 Ouçam a palavra do Senhor, descendentes de Jacó e todas as famílias de Israel! 5 Assim diz o Senhor:

"Que defeito seus antepassados encontraram em mim,

para que se afastassem tanto?

Foram atrás de ídolos inúteis,

e eles próprios se tornaram inúteis.

6 Não perguntaram: ‘Onde está o Senhor,

que nos tirou do Egito em segurança

e nos conduziu pelo deserto,

uma terra árida e cheia de covas,

terra de seca e densa escuridão,

onde ninguém vive e pela qual ninguém passa?’.

7 "E, quando eu os trouxe para uma terra fértil,

para desfrutar sua fartura e as coisas boas que ela produzia,

vocês contaminaram minha terra

e corromperam a herança que eu lhes tinha dado.

8 Os sacerdotes não perguntaram:

‘Onde está o Senhor?’.

Os que ensinavam minha lei não me deram atenção,

os governantes se voltaram contra mim,

os profetas falaram em nome de Baal

e foram atrás de ídolos inúteis.

9 Portanto, apresentarei minha acusação contra vocês",

diz o Senhor.

"Também apresentarei acusações

contra seus descendentes.

10 "Vão para a terra de Chipre, no oeste, e vejam;

vão para a terra de Quedar, no leste, e prestem atenção.

Alguém já ouviu falar

de algo parecido?

11 Alguma vez uma nação trocou seus deuses por outros,

mesmo que não sejam deuses de verdade?

Meu povo, no entanto, trocou seu Deus glorioso

por ídolos inúteis!

12 Os céus se espantam diante disso,

ficam horrorizados e abalados",

diz o Senhor.

13 "Pois meu povo cometeu duas maldades:

Abandonaram a mim,

a fonte de água viva,

e cavaram para si cisternas rachadas,

que não podem reter água."

Os resultados do pecado de Israel

14 "Por que Israel se tornou escravo?

Por que foi levado como despojo?

15 Leões rugiram contra ele,

e a terra foi destruída.

As cidades estão arruinadas,

e ninguém mais vive nelas.

16 Egípcios vindos de Mênfis e de Tafnes

destruíram o orgulho de Israel.

17 E você mesmo é responsável por isso,

pois abandonou o Senhor, seu Deus,

embora ele o guiasse pelo caminho!

18 "Que lucro você teve com seus tratados com o Egito

e seus acordos com a Assíria?

De que lhe adiantam as águas do Nilo

ou as águas do Eufrates?

19 Sua maldade trará seu próprio castigo;

será envergonhado por ter se afastado de mim

e verá como é mau e amargo

abandonar o Senhor, seu Deus, e não o temer.

Eu, o Soberano Senhor dos Exércitos, falei!

20 "Há muito tempo, quebrei o jugo que o oprimia

e despedacei as correntes de sua escravidão.

Ainda assim, você disse:

‘Jamais o servirei’.

No alto dos montes e debaixo de toda árvore verdejante,

você se prostituiu ao se curvar para ídolos.

21 Contudo, eu o plantei,

como videira de origem pura, da melhor qualidade;

como você se transformou em videira silvestre e degenerada?

22 Por mais sabão ou soda que use, não consegue se limpar;

ainda vejo a mancha de sua culpa.

Eu, o Senhor Soberano, falei!"

Israel, esposa infiel

23 "Você diz: ‘Não tenho mancha nenhuma!

Não adorei as imagens de Baal!’.

Mas como pode dizer isso?

Vá a qualquer vale da terra e veja como agiu!

Reconheça o que fez!

Você é como a fêmea do camelo,

inquieta e desesperada para encontrar um macho.

24 É como a jumenta selvagem,

que fareja o vento na época do acasalamento.

Quem é capaz de conter seu desejo?

Os que a desejam não precisam procurá-la,

pois você vai correndo até eles!

25 Quando parará de correr?

Quando deixará de ofegar por outros deuses?

Mas você diz: ‘Não adianta falar comigo;

estou apaixonada pelos deuses estrangeiros

e irei atrás deles’.

26 "A nação de Israel é como ladrão

que só fica envergonhado quando é pego em flagrante.

O povo, seus reis, oficiais, sacerdotes e profetas

são todos iguais.

27 Dizem a um pedaço de madeira:

‘Você é meu pai’,

e a um bloco de pedra:

‘Você é minha mãe’.

Dão as costas para mim,

mas, em tempos de aflição, clamam:

‘Vem nos salvar!’.

28 Por que não clamam aos deuses que vocês mesmos fizeram?

Que eles os salvem quando vier a aflição!

Pois seus deuses são tão numerosos

quanto as cidades de Judá.

29 Por que me acusam de fazer o mal?

Foram vocês que se rebelaram",

diz o Senhor.

30 "Eu castiguei seus filhos,

mas eles não aceitaram minha disciplina.

Vocês mesmos mataram seus profetas,

como um leão mata sua presa.

31 "Ó meu povo, ouça as palavras do Senhor!

Acaso tenho sido como um deserto para Israel?

Tenho sido como uma terra de profunda escuridão?

Por que, então, meu povo diz:

‘Finalmente nos livramos de Deus!

Não precisamos mais dele!’?

32 Acaso uma jovem se esquece de suas joias

ou a noiva esconde seu vestido?

Contudo, por anos a fio,

meu povo se esqueceu de mim.

33 "Você trama a melhor forma de conquistar seus amantes;

até uma prostituta poderia aprender com você!

34 Suas roupas estão manchadas com o sangue dos inocentes e dos pobres,

embora você não os tenha pego arrombando sua casa.

35 Ainda assim, você diz:

‘Não fiz nada de errado;

certamente Deus não está irado comigo’.

Agora, porém, eu a julgarei severamente,

pois você afirma que não pecou.

36 Primeiro aqui, depois ali,

vai de um aliado a outro pedindo ajuda.

Mas seus novos amigos no Egito a decepcionarão,

como fez a Assíria.

37 Em desespero, será levada para o exílio

com as mãos sobre a cabeça,

pois o Senhor rejeitou as nações em que você confia;

elas em nada a ajudarão."

Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.

1 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng tôi rằng:2 Hãy đi, kêu vào tại Giê-ru-sa-lem rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ta còn nhớ về ngươi lòng nhơn từ của ngươi lúc đang thơ, tình yêu mến trong khi ngươi mới kết bạn, là khi ngươi theo ta nơi đồng vắng, trong đất không gieo trồng.3 Y-sơ-ra-ên vốn là dân biệt riêng ra thánh cho Đức Giê-hô-va; vốn là trái đầu mùa của hoa lợi Ngài. Phàm những kẻ nuốt dân ấy sẽ có tội; tai vạ sẽ lâm trên họ, Đức Giê-hô-va phải vậy.4 Hỡi nhà Gia-cốp, cùng các họ hàng nhà Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va!5 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Tổ phụ các ngươi có thấy điều không công bình gì trong ta, mà đã xa ta, bước theo sự hư không, và trở nên ngươi vô ích?6 Họ không nói: Chớ nào Đức Giê-hô-va ở đâu? Ay là Đấng đã đem chúng ta khiến khỏi đất Ê-díp-tô, đã dắt chúng ta qua đồng vắng, trong đất sa mạc đầy hầm hố, trong đất khô khan và có bóng sự chết, là đất chẳng một người nào đi qua, và không ai ở.7 Ta đã đem các ngươi vào trong một đất có nhiều hoa quả, để ăn trái và hưởng lợi nó. Nhưng, vừa vào đó, các ngươi đã làm ô uế đất ta, đã làm cho sản nghiệp ta thành ra gớm ghiếc.8 Các thầy tế lễ không còn nói: Nào Đức Giê-hô-va ở đâu? Những người giảng luật pháp chẳng biết ta nữa. Những kẻ chăn giữ đã bội nghịch cùng ta. Các tiên tri đã nhơn danh Ba-anh mà nói tiên tri, đi theo những sự không ích gì cả.9 Đức Giê-hô-va phán: Vì cớ đó ta sẽ còn tranh cạnh cùng các ngươi, cho đến con cháu của con cháu các ngươi nữa.10 Hãy qua các cù lao Kít-tim mà xem! Hãy khiến người đến Kê-đa, và xét kĩ; xem thử có việc như vậy chăng.11 Có nước nào thay đổi thần của mình, mặc dầu ấy chẳng phải là thần không? Nhưng dân ta đã đổi vinh hiển mình lấy vật vô ích!12 Hỡi các từng trời, hãy lấy làm lạ về sự đó; hãy kinh hãi gớm ghê, hãy rất tiêu điều, Đức Giê-hô-va phán.13 Dân ta đã làm hai điều ác: chúng nó đã lìa bỏ ta, là nguồn nước sống, mà tự đào lấy hồ, thật, hồ nứt ra, không chứa nước được.14 Y-sơ-ra-ên là đầy tớ, hay là tôi mọi sanh trong nhà? Vậy sao nó đã bị phó cho sự cướp?15 Các sư tử con gầm thét, rống lên inh ỏi nghịch cùng nó, làm cho đất nó thành ra hoang vu. Các thành nó bị đốt cháy, không có người ở nữa.16 Con cháu của Nốp và Tác-pha-nết cũng đã làm giập sọ ngươi.17 Mọi điều đó há chẳng phải xảy ra cho ngươi vì đã lìa bỏ Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, khi Ngài dắt ngươi trên đường sao?18 Hiện bây giờ, người có việc gì mà đi đường qua Đức Chúa Trời đặng uống nước Si-ho? Có việc gì mà đi trong đường A-si-ri đặng uống nước Sông cái?19 Tội ác ngươi sự sửa phạt ngươi, sự bội nghịch ngươi sẽ trách ngươi, nên ngươi khá biết và thấy rằng lìa bỏ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và chẳng có lòng kính sợ ta, ấy là một sự xấu xa cay đắng, Chúa, là Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.20 Xưa kia ta đã bẻ ách ngươi, bứt xiềng ngươi, mà ngươi nói rằng: Tôi không vâng phục nữa; vì trên mỗi đồi cao, dưới mỗi cây xanh, ngươi đã cúi mình mà hành dâm.21 Ta đã trồng ngươi như cây nho tốt, giống đều rặc cả; mà cớ sao ngươi đã đốc ra nhánh xấu của gốc nho lạ cho ta?22 Dầu ngươi lấy hỏa tiêu và dùng nhiều diêm cường rửa mình, tội lỗi ngươi cũng còn ghi mãi trước mặt ta, Chúa Giê-hô-va phán vậy.23 Sao ngươi dám nói rằng: Ta không bị ô uế; ta chẳng từng đi theo thần tượng Ba-anh? Hãy xem đường ngươi trong nơi trũng; nhận biết điều ngươi đã làm, như lạc đà một gu lanh lẹ và buông tuồng,24 như lừa cái rừng, quen nơi đồng vắng, động tình dục mà hút gió. Trong cơn nóng nảy, ai hay xây trở nó được ư? Những kẻ tìm nó không cần mệt nhọc, đến trong tháng nó thì sẽ tìm được.25 Hãy giữ cho chơn ngươi chớ để trần, cổ ngươi chớ khát! Nhưng ngươi nói rằng: Ay là vô ích; không, vì ta thích kẻ lạ và sẽ theo chúng nó.26 Như kẻ trộm bị bắt, xấu hổ thể nào, thì nhà Y-sơ-ra-ên, nào vua, nào quan trưởng, nào thầy tế lễ, nào kẻ tiên tri, cũng sẽ xấu hổ thể ấy.27 Chúng nói với gỗ rằng: Ngài là cha tôi; với đá rằng: Ngài đã sanh ra tôi. Vì chúng đã xây lưng lại cùng ta, mà không xây mặt lại với ta. Đoạn, đến ngày hoạn nạn, chúng sẽ nói rằng: Hãy chỗi dậy, cứu lấy chúng tôi!28 Vậy chớ nào các thần mà các ngươi đã làm ra cho mình ở đâu? Nếu các thần ấy có thể cứu các ngươi trong kỳ hoạn nạn, thì hãy chỗi dậy mà cứu! Hỡi Giu-đa, vì số các thần ngươi cũng bằng các thành ngươi!29 Sao ngươi biện luận cùng ta? Các ngươi thảy đều đã phạm tội nghịch cùng ta, Đức Giê-hô-va phán vậy.30 Ta đã đánh con cái các ngươi là vô ích: chúng nó chẳng chịu sự dạy dỗ. Gươm các ngươi đã nuốt các kẻ tiên tri mình, như sư tử phá hại.31 Hỡi dòng dõi nầy! Hãy rõ lời Đức Giê-hô-va phán: Ta há là một đồng vắng hay là một đất tối tăm mờ mịt cho dân Y-sơ-ra-ên sao? Làm sao dân ta có nói rằng: chúng tôi đã buông tuồng, không đến cùng Ngài nữa?32 Con gái đồng trinh há quên đồ trang sức mình, này dâu mới há quên áo đẹp của mình sao? Nhưng dân ta đã quên ta từ những ngày không tính ra được.33 Sao ngươi cứ dọn đường mình để tìm tình ái! đến nỗi đã dạy cho những đờn bà xấu nết theo lối mình.34 Nơi vạt áo ngươi cũng đã thấy máu của kẻ nghèo nàn vô tội, chẳng phải vì cớ nó đào ngạch, bèn là vì cớ mọi điều đó.35 Ngươi lại còn nói rằng: Tôi vô tội, thật cơn giận của Ngài lìa khỏi tôi! Nầy, vì ngươi nói rằng: Tôi không có tội, ừ, ta sẽ đoán xét ngươi.36 Sao ngươi chạy mau để đổi đường ngươi? Xưa kia ngươi xấu hổ về A-si-ri, nay cũng sẽ xấu hổ về Ê-díp-tô.37 Ngươi sẽ chấp tay lên trên đầu, mà đi ra từ nơi đó. Vì Đức Giê-hô-va duồng bỏ những kẻ mà ngươi trông cậy, ngươi sẽ chẳng được thạnh vượng gì bởi chúng nó.

Veja também

Publicidade
Bíblia Online Bíblia Online

Bíblia Online • Versão: 2026-04-20_12-06-32-