Pular para o conteúdo
Publicidade

Ezequiel 33

ACF

1 lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy nói cùng con cái dân ngươi rằng: Khi ta sai gươm đến trên một đất nào, dân đất ấy chọn một người trong chúng để đặt làm kẻ canh giữ, 3 nếu người nầy thấy gươm đến trong đất, thì thổi kèn để rao bảo dân sự. 4 Bấy giờ, hễ ai nghe tiếng kèn không chịu răn bảo, nếu gươm đến bắt lấy , thì máu của người ấy sẽ đổ lại trên đầu ; 5 nghe tiếng kèn không chịu răn bảo, vậy máu sẽ đổ lại trên ; nhưng nếu chịu răn bảo thì cứu được mạng sống mình. 6 Nhưng nếu kẻ canh giữ thấy gươm đến không thổi kèn, đến nỗi dân sự chẳng được răn bảo, gươm đến cất sự sống của người nầy hoặc người kia đi, thì người đó sẽ chết trong sự gian ác mình; song ta sẽ đòi lại máu nơi người canh giữ. 7 Nầy, hỡi con người, ta đã lập ngươi đặng làm kẻ canh giữ cho nhà Y-sơ-ra-ên; nên hãy nghe lời từ miệng ta, thay ta răn bảo trước cho chúng . 8 Khi ta phán cùng kẻ dữ rằng: Hỡi kẻ dữ, mầy chắc chết! nếu ngươi không răn bảo để cho kẻ dữ xây bỏ đường lối xấu của , thì kẻ dự ấy sẽ chết trong sự gian ác mình; nhưng ta sẽ đòi máu nơi tay ngươi. 9 Nếu, trái lại, ngươi đã răn bảo kẻ dữ đặng xây bỏ đường lối xấu của không xây bỏ, thì sẽ chết trong sự gian ác , còn ngươi đã giải cứu mạng sống mình. 10 Hỡi con người, hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên rằng: Các ngươi nói như vầy rằng: gian ác tội lỗi chúng tôi chất nặng trên chúng tôi, chúng tôi hao mòn cớ , thì thế nào chúng tôi còn sống được? 11 Hãy nói cùng chúng rằng: Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta chẳng lấy sự kẻ dữ chết làm vui, nhưng vui về xây bỏ đường lối mình được sống. Các ngươi khá xây bỏ, xây bỏ đường lối xấu của mình. Sao các ngươi muốn chết, hỡi nhà Y-sơ-ra-ên? 12 Hỡi con người, khá nói cùng con cái của dân ngươi rằng: Sự công bình của người công bình sẽ không cứu được trong ngày phạm tội, sự dữ của kẻ dữ sẽ không làm cho sa ngã nơi ngày đã xây bỏ sự dữ ấy, cũng như người công bình sẽ không nhờ sự công bình đã qua rồi sống được nơi ngày mình phạm tội. 13 Dầu ta nói với người công bình rằng chắc sẽ sống, nếu cậy sự công bình mình phạm tội, thì sẽ không nhớ đến một việc công bình nào của nữa; nhưng sẽ chết trong sự gian ác mình đã phạm. 14 Khi ta nói cùng kẻ dữ rằng: Mầy chắc chết! nếu kẻ dữ ấy xây bỏ tội lỗi mình, theo luật pháp hiệp với lẽ thật; 15 nếu trả lại của cầm, đền bồi vật đã cướp lấy, bước theo lệ luật của sự sống, không phạm sự gian ác nữa, thì chắc sẽ sống không chết đâu. 16 Chẳng một tội nào đã phạm sẽ được nhớ lại nghịch cùng ; đã làm theo luật pháp hiệp với lẽ thật, chắc sẽ sống. 17 Nhưng con cái của dân ngươi nói rằng: Đường của Chúa không bằng phẳng. Aáy được của chúng bằng phẳng cho chúng ! 18 Nếu người công bình xây bỏ sự công bình của mình phạm sự gian ác, thì sẽ chết trong đó. 19 Nếu kẻ dữ xây bỏ sự dữ của mình làm theo luật pháp hiệp với lẽ thật, ấy bởi cớ đó sẽ sống. 20 Nhưng các ngươi nói rằng: Đường của Chúa không bằng phẳng! Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, ta sẽ xét đoán các ngươi, mỗi người theo việc làm của . 21 Năm thứ mười hai sau khi chúng ta bị bắt làm phu , ngày mồng năm tháng mười, một người đã trốn khỏi Giê-ru-sa-lem đến nói cùng ta rằng: Thành hãm rồi! 22 Vả! buổi chiều trước khi người đi trốn ấy chưa đến, thì tay Đức Giê-hô-va trên ta; Ngài đã mở miệng ta cho đến khi sớm mai người ấy đến cùng ta; thì miệng ta đã được mở, ta không câm nữa. 23 lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 24 Hỡi con người, những kẻ trong nơi đổ nát chất đống trên đất Y-sơ-ra-ên nói rằng: Aùp-ra-ham chỉ một mình đã hưởng được đất nầy; chúng ta đông người, thì đất nầy sẽ được ban cho chúng ta làm nghiệp. 25 Vậy nên, khá bảo chúng rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Các ngươi ăn huyết của thú vật, nhướng mắt hướng về thần tượng mình, làm cho đổ máu; các ngươi sẽ được đất nầy sao? 26 Các ngươi cậy gươm mình, phạm những điều gớm ghiếc, mỗi người trong các ngươi làm nhục vợ của kẻ lân cận mình; các ngươi sẽ được đất nầy sao? 27 Vậy ngươi khá nói cùng chúng rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Thật như ta hằng sống, những người nơi đổ nát chắc sẽ ngã bởi gươm, ta sẽ phó những kẻ ngoài đồng cho thú vật cắn nuốt; còn những kẻ trong các đồn lũy hang hố thì sẽ chết dịch. 28 Ta sẽ làm đất nầy ra hoang vu gở lạ; quyền thế cậy kiêu ngạo sẽ dứt đi; các núi của Y-sơ-ra-ên sẽ hoang vu đến nỗi chẳng ai qua lại nữa. 29 Bấy giờ chúng sẽ biết ta Đức Giê-hô-va, khi ta đã làm cho đất nầy ra hoang vu gở lạ, cớ mọi sự gớm ghiếc chúng đã phạm. 30 Hỡi con người, những con cái của dân ngươi dọc tường thành cửa các nhà nói chuyện về ngươi; chúng nói với nhau, mỗi người cùng anh em mình rằng: Xin hãy đến nghe lời ra từ Đức Giê-hô-va thể nào! 31 Đoạn chúng kéo cả đoàn cả đến cùng ngươi; dân ta ngồi trước mặt ngươi, nghe lời ngươi; nhưng chúng không làm theo. Miệng chúng tỏ ra nhiều sự yêu mến, lòng chúng chỉ tìm lợi. 32 Nầy, chúng coi ngươi như kẻ hát hay tiếng vui kẻ đàn giỏi; chúng nghe lời ngươi, nhưng không làm theo. 33 vậy, khi tai nạn nầy sẽ đến, kìa, đến, chúng sẽ biết đã một tiên tri giữa mình.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

A incumbência do verdadeiro atalaia

1 E veio a mim a palavra do Senhor, dizendo: 2 Filho do homem, fala aos filhos do teu povo, e dize-lhes: Quando eu fizer vir a espada sobre a terra, e o povo da terra tomar um homem dos seus termos, e o constituir por seu atalaia; 3 E, vendo ele que a espada vem sobre a terra, tocar a trombeta e avisar o povo; 4 Se aquele que ouvir o som da trombeta, não se der por avisado, e vier a espada, e o alcançar, o seu sangue será sobre a sua cabeça. 5 Ele ouviu o som da trombeta, e não se deu por avisado, o seu sangue será sobre ele; mas o que se por avisado salvará a sua vida. 6 Mas, se quando o atalaia vir que vem a espada, e não tocar a trombeta, e não for avisado o povo, e a espada vier, e levar uma vida dentre eles, este tal foi levado na sua iniquidade, porém o seu sangue requererei da mão do atalaia. 7 A ti, pois, ó filho do homem, te constituí por atalaia sobre a casa de Israel; tu, pois, ouvirás a palavra da minha boca, e lha anunciarás da minha parte. 8 Se eu disser ao ímpio: Ó ímpio, certamente morrerás; e tu não falares, para dissuadir ao ímpio do seu caminho, morrerá esse ímpio na sua iniquidade, porém o seu sangue eu o requererei da tua mão. 9 Mas, se advertires o ímpio do seu caminho, para que dele se converta, e ele não se converter do seu caminho, ele morrerá na sua iniquidade; mas tu livraste a tua alma. 10 Tu, pois, filho do homem, dize à casa de Israel: Assim falais vós, dizendo: Visto que as nossas transgressões e os nossos pecados estão sobre nós, e nós desfalecemos neles, como viveremos então? 11 Dize-lhes: Vivo eu, diz o Senhor Deus, que não tenho prazer na morte do ímpio, mas em que o ímpio se converta do seu caminho, e viva. Convertei-vos, convertei-vos dos vossos maus caminhos; pois, por que razão morrereis, ó casa de Israel? 12 Tu, pois, filho do homem, dize aos filhos do teu povo: A justiça do justo não o livrará no dia da sua transgressão; e, quanto à impiedade do ímpio, não cairá por ela, no dia em que se converter da sua impiedade; nem o justo poderá viver pela sua justiça no dia em que pecar. 13 Quando eu disser ao justo que certamente viverá, e ele, confiando na sua justiça, praticar a iniquidade, não virão à memória todas as suas justiças, mas na sua iniquidade, que pratica, ele morrerá. 14 Quando eu também disser ao ímpio: Certamente morrerás; se ele se converter do seu pecado, e praticar juízo e justiça, 15 Restituindo esse ímpio o penhor, indenizando o que furtou, andando nos estatutos da vida, e não praticando iniquidade, certamente viverá, não morrerá. 16 De todos os seus pecados que cometeu não se terá memória contra ele; juízo e justiça fez, certamente viverá. 17 Todavia os filhos do teu povo dizem: Não é justo o caminho do Senhor; mas o próprio caminho deles é que não é justo. 18 Desviando-se o justo da sua justiça, e praticando iniquidade, morrerá nela. 19 E, convertendo-se o ímpio da sua impiedade, e praticando juízo e justiça, ele viverá por eles. 20 Todavia, vós dizeis: Não é justo o caminho do Senhor; julgar-vos-ei a cada um conforme os seus caminhos, ó casa de Israel.

A ruína de Jerusalém e os seus motivos

21 E sucedeu que, no ano duodécimo do nosso cativeiro, no décimo mês, aos cinco do mês, veio a mim um que tinha escapado de Jerusalém, dizendo: A cidade está ferida. 22 Ora, a mão do Senhor estivera sobre mim pela tarde, antes que viesse o que tinha escapado; e ele abrira a minha boca antes que esse homem viesse ter comigo pela manhã; e abriu-se a minha boca, e não fiquei mais calado. 23 Então veio a mim a palavra do Senhor, dizendo: 24 Filho do homem, os moradores destes lugares desertos da terra de Israel falam, dizendo: Abraão era um , e possuiu esta terra; mas nós somos muitos, esta terra nos foi dada em possessão. 25 Dize-lhes portanto: Assim diz o Senhor Deus: Comeis a carne com o sangue, e levantais os vossos olhos para os vossos ídolos, e derramais o sangue! Porventura possuireis a terra? 26 Vós vos estribais sobre a vossa espada, cometeis abominação, e cada um contamina a mulher do seu próximo! E possuireis a terra? 27 Assim lhes dirás: Assim disse o Senhor Deus: Vivo eu, que os que estiverem em lugares desertos, cairão à espada, e o que estiver em campo aberto o entregarei às feras, para que o devorem, e os que estiverem em lugares fortes e em cavernas morrerão de peste. 28 E tornarei a terra em desolação e espanto e cessará a soberba do seu poder; e os montes de Israel ficarão tão desolados que ninguém passará por eles. 29 Então saberão que eu sou o Senhor, quando eu tornar a terra em desolação e espanto, por causa de todas as abominações que cometeram. 30 Quanto a ti, ó filho do homem, os filhos do teu povo falam de ti junto às paredes e nas portas das casas; e fala um com o outro, cada um a seu irmão, dizendo: Vinde, peço-vos, e ouvi qual seja a palavra que procede do Senhor. 31 E eles vêm a ti, como o povo costumava vir, e se assentam diante de ti, como meu povo, e ouvem as tuas palavras, mas não as põem por obra; pois lisonjeiam com a sua boca, mas o seu coração segue a sua avareza. 32 E eis que tu és para eles como uma canção de amores, de quem tem voz suave, e que bem tange; porque ouvem as tuas palavras, mas não as põem por obra. 33 Mas, quando vier isto (eis que está para vir), então saberão que houve no meio deles um profeta.

Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!

Veja também