1 Hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, vì Ngài là thiện; Sự nhân từ Ngài còn đến đời đời. 2 Các người Đức Giê-hô-va đã chuộc Khỏi tay kẻ hà hiếp hãy nói điều đó, 3 Tức là các người Ngài đã hiệp lại từ các xứ; Từ phương đông, phương tây, phương bắc, phương nam. 4 Họ lưu lạc nơi đồng vắng, trong con đường hiu quạnh, Không tìm thành ở được; 5 Họ bị đói khát, Linh hồn bèn nao sờn trong mình họ. 6 Bấy giờ trong cơn gian truân họ kêu cầu Đức Giê-hô-va; Ngài bèn giải cứu họ khỏi điều gian nan, 7 Dẫn họ theo đường ngay thẳng, Đặng đi đến một thành ở được. 8 Nguyện người ta ngợi khen Đức Giê-hô-va vì sự nhân từ Ngài, Và vì các công việc lạ lùng Ngài làm cho con loài người! 9 Vì Ngài làm cho lòng khao khát được thỏa thích, Khiến cho hồn đói được đầy dẫy vật tốt. 10 Những kẻ ở trong tối tăm và bóng sự chết, Bị khốn khổ và xích sắt bắt buộc, 11 Bởi vì đã bội nghịch lời Đức Chúa Trời, Và khinh dể sự khuyên dạy của Đấng Chí cao. 12 Nhân đó Ngài lấy sự lao khổ hạ lòng họ xuống; Họ vấp ngã không ai giúp đỡ. 13 Bấy giờ trong cơn gian truân họ kêu cầu Đức Giê-hô-va; Ngài bèn giải cứu họ khỏi điều gian nan, 14 Rút họ khỏi sự tối tăm và bóng sự chết, Cũng bẻ gãy xiềng của họ. 15 Nguyện người ta ngợi khen Đức Giê-hô-va vì sự nhân từ Ngài, Và vì các công việc lạ lùng Ngài làm cho con loài người! 16 Vì Ngài đã phá cửa đồng, Và gãy các song sắt. 17 Kẻ ngu dại bị khốn khổ Vì sự vi phạm và sự gian ác mình; 18 Lòng chúng nó gớm ghê các thứ đồ ăn; Họ đến gần cửa sự chết. 19 Bấy giờ trong cơn gian truân họ kêu cầu Đức Giê-hô-va, Ngài bèn giải cứu họ khỏi điều gian nan. 20 Ngài ra lịnh chữa họ lành, Rút họ khỏi cái huyệt. 21 Nguyện người ta ngợi khen Đức Giê-hô-va vì sự nhân từ Ngài, Và vì các công việc lạ lùng Ngài làm cho con loài người! 22 Nguyện chúng dâng của lễ thù ân, Lấy bài hát vui mừng mà thuật các công việc Ngài. 23 Có người đi xuống tàu trong biển, Và làm việc nơi nước cả; 24 Kẻ ấy thấy công việc Đức Giê-hô-va, Xem phép lạ Ngài trong nước sâu. 25 Ngài biểu, bèn có trận gió bão, Nổi các lượn sóng lên. 26 Đưa cao đến các từng trời, rồi hụp xuống tới vực sâu: Lòng họ tiêu tan vì khốn khổ. 27 Họ choáng váng xiêu tó như một người say, Sự khôn ngoan họ đều mất hết. 28 Bấy giờ trong cơn gian truân họ kêu cầu Đức Giê-hô-va, Ngài bèn giải cứu họ khỏi điều gian nan. 29 Ngài ngừng bão-tố, đổi nó ra bình tịnh, Và sóng êm lặng. 30 Họ bèn vui mừng vì sóng êm lặng; Chúa dẫn họ vào bến họ ước ao. 31 Nguyện người ta ngợi khen Đức Giê-hô-va vì sự nhân từ Ngài, Và vì các công việc lạ lùng Ngài làm cho con loài người! 32 Người ta cũng hãy tôn cao Ngài trong hội dân sự, Và ngợi khen, Ngài tại nơi hiệp tập các trưởng lão. 33 Ngài đổi sông ra đồng vắng, Suối nước thành đất khô, 34 Và đất màu mỡ ra đất mặn, Vì cớ sự gian ác của dân ở tại đó. 35 Ngài biến đồng vắng thành ao nước, Đất khô ra những suối nước; 36 Ngài làm cho những kẻ đói được ở tại đó, Họ xây lập thành đặng ở. 37 Họ gieo ruộng và trồng nho, Ruộng và nho sanh bông trái. 38 Đức Chúa Trời ban phước cho họ đến đỗi họ sanh sản nhiều thêm; Ngài không để cho súc vật họ bị hao hớt. 39 Họ lại bị hạ số và phải cực lòng Vì sự hà hiếp, sự gian nan, và sự buồn rầu. 40 Ngài đổ sự nhuốc nhơ trên vua chúa, Khiến họ phải lưu lạc trong nơi vắng vẻ không đường. 41 Nhưng Ngài vớt kẻ thiếu thốn khỏi hoạn nạn, Làm cho người ấy được gia quyến đông như bầy chiên. 42 Các người ngay thẳng sẽ thấy điều ấy, và vui vẻ, Còn các kẻ ác đều phải ngậm miệng lại. 43 Phàm kẻ nào khôn ngoan sẽ chú ý về điều nầy, Và suy gẫm sự nhân từ của Đức Giê-hô-va.
Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.
O Senhor salva de todas as tribulações
1 Louvai ao Senhor,
porque ele é bom,
porque
a sua benignidade dura para sempre.
2 Digam-no os remidos do Senhor,
os que remiu
da mão do inimigo,
3 E os que congregou das terras
do oriente e do ocidente,
do norte e do sul.
4 Andaram desgarrados pelo deserto,
por caminhos solitários;
não acharam cidade
para habitarem.
5 Famintos e sedentos,
a sua alma neles desfalecia.
6 E clamaram ao Senhor
na sua angústia,
e os livrou das suas dificuldades.
7 E os levou por caminho direito,
para irem
a uma cidade de habitação.
8 Louvem ao Senhor pela sua bondade,
e pelas suas maravilhas
para com
os filhos dos homens.
9 Pois fartou a alma sedenta,
e encheu de bens a alma faminta.
10 Tal como a que
se assenta nas trevas
e sombra da morte,
presa em aflição e em ferro;
11 Porquanto se rebelaram contra
as palavras de Deus,
e desprezaram
o conselho do Altíssimo.
12 Portanto,
lhes abateu o coração com trabalho;
tropeçaram,
e não houve quem os ajudasse.
13 Então clamaram ao Senhor
na sua angústia,
e os livrou das suas dificuldades.
14 Tirou-os das trevas
e sombra da morte;
e quebrou
as suas prisões.
15 Louvem ao Senhor pela sua bondade,
e pelas suas maravilhas
para com
os filhos dos homens.
16 Pois quebrou as portas de bronze,
e despedaçou
os ferrolhos de ferro.
17 Os loucos,
por causa da sua transgressão,
e por causa das suas iniquidades,
são aflitos.
18 A sua alma aborreceu toda
a comida,
e chegaram até às portas da morte.
19 Então clamaram ao Senhor
na sua angústia,
e ele os livrou das suas dificuldades.
20 Enviou a sua palavra,
e os sarou;
e os livrou da sua destruição.
21 Louvem ao Senhor pela sua bondade,
e pelas suas maravilhas
para com
os filhos dos homens.
22 E ofereçam
os sacrifícios de louvor,
e relatem
as suas obras com regozijo.
23 Os
que descem ao mar em navios,
mercando
nas grandes águas,
24 Esses veem as obras do Senhor,
e
as suas maravilhas no profundo.
25 Pois ele manda,
e se levanta o vento tempestuoso
que eleva as suas ondas.
26 Sobem aos céus;
descem aos abismos,
e a sua alma
se derrete em angústias.
27 Andam
e cambaleiam como ébrios,
e perderam todo
o tino.
28 Então clamam ao Senhor
na sua angústia;
e ele os livra das suas dificuldades.
29 Faz cessar a tormenta,
e acalmam-se as suas ondas.
30 Então se alegram,
porque se aquietaram;
assim os leva
ao seu porto desejado.
31 Louvem ao Senhor pela sua bondade,
e pelas suas maravilhas
para com
os filhos dos homens.
32 Exaltem-no
na congregação do povo,
e glorifiquem-no
na assembleia dos anciãos.
33 Ele converte os rios
em um deserto,
e as fontes em terra sedenta;
34 A terra frutífera
em estéril,
pela maldade dos
que nela habitam.
35 Converte o deserto em lagoa,
e
a terra seca em fontes.
36 E faz habitar ali os famintos,
para
que edifiquem cidade para habitação;
37 E semeiam
os campos e plantam vinhas,
que produzem fruto abundante.
38 Também os abençoa,
de modo que se multiplicam muito;
e o seu gado não diminui.
39 Depois se diminuem e se abatem,
pela opressão,
e aflição e tristeza.
40 Derrama o desprezo sobre os príncipes,
e
os faz andar desgarrados pelo deserto,
onde não há caminho.
41 Porém livra ao necessitado da opressão,
em um lugar alto,
e multiplica
as famílias como rebanhos.
42 Os retos o verão,
e se alegrarão,
e toda a iniquidade tapará a boca.
43 Quem é sábio observará estas coisas,
e eles compreenderão
as benignidades do Senhor.
Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!