1 Đức Chúa Trời ôi! xin cứu tôi, Vì những nước đã thấu đến linh hồn tôi. 2 Tôi lún trong bùn sâu, nơi không đụng cẳng; Tôi bị chìm trong nước sâu, dòng nước ngập tôi. 3 Tôi la mệt, cuống họng tôi khô; Mắt tôi hao mòn đang khi trông đợi Đức Chúa Trời tôi. 4 Những kẻ ghen ghét tôi vô cớ Nhiều hơn số tóc đầu tôi; Những kẻ làm thù nghịch tôi vô cớ và muốn hại tôi thật mạnh; Tôi phải bồi thường điều tôi không cướp giựt. 5 Đức Chúa Trời ôi! Chúa biết sự ngu dại tôi, Các tội lỗi tôi không giấu Chúa được. 6 Hỡi Chúa Giê-hô-va vạn quân, Nguyện những kẻ trông đợi Chúa chớ bị hổ thẹn vì cớ tôi; Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên ôi! Nguyện kẻ nào tìm cầu Chúa chớ bị sỉ nhục tại vì việc tôi. 7 Aáy vì Chúa mà tôi đã mang sự nhuốc nhơ, Và bị sự hổ thẹn bao phủ mặt tôi. 8 Tôi đã trở nên một kẻ lạ cho anh em tôi, Một người ngoại bang cho các con trai mẹ tôi. 9 Vì sự sốt sắng về đền Chúa tiêu nuốt tôi, Sự sỉ nhục của kẻ sỉ nhục Chúa đã đổ trên tôi. 10 Tôi khóc và nhịn ăn để ép linh hồn tôi, Thì điều đó cũng trở làm sỉ nhục tôi. 11 Tôi lấy bao gai mặc làm áo xống, Bèn trở nên câu tục ngữ cho chúng nó. 12 Những kẻ ngồi nơi cửa thành trò chuyện về tôi; Tôi là đề câu hát của những người uống rượu. 13 Nhưng Đức Giê-hô-va ơi, tôi nhờ dịp tiện Mà cầu nguyện cùng Ngài. Đức Chúa Trời ơn, theo sự thương xót lớn của Chúa, Và theo lẽ thật về sự cứu rỗi của Chúa, xin hãy đáp lại tôi. 14 Xin hãy cứu tôi khỏi vũng bùn, kẻo tôi lún chăng; Nguyện tôi được giải thoát khỏi những kẻ ghét tôi, và khỏi nước sâu. 15 Nguyện dòng nước không ngập tôi, Vực sâu chớ nhận tôi, Hầm không lấp miệng nó lại trên tôi. 16 Đức Giê-hô-va ơi, xin hãy đáp lại tôi; vì sự nhân từ Ngài là tốt; Tùy sự thương xót lớn của Ngài, xin hãy xây lại cùng tôi. 17 Xin Chúa chớ giấu mặt cùng tôi tớ Chúa, vì tôi đang bị gian truân; Hãy mau mau đáp lại tôi. 18 Cầu xin Chúa đến gần linh hồn tôi và chuộc nó; Vì cớ kẻ thù nghịch tôi, xin hãy cứu chuộc tôi. 19 Chúa biết sự sỉ nhục, sự hổ thẹn, và sự nhuốt nhơ của tôi: Các cừu địch tôi đều ở trước mặt Chúa. 20 Sự sỉ nhục làm đau thương lòng tôi, tôi đầy sự khổ nhọc; Tôi trông đợi có người thương xót tôi, nhưng chẳng có ai; Tôi mong-nhờ người an ủi, song nào có gặp. 21 Chúng nó ban mật đắng làm vật thực tôi, Và cho tôi uống giấm trong khi khát. 22 Nguyện bàn tiệc trước mặt chúng nó trở nên cái bẫy; Khi chúng nó được bình an, nguyện nó lại trở nên cái lưới. 23 Nguyện mắt chúng nó bị tối, không còn thấy, Và hãy làm cho lưng chúng nó hằng run. 24 Hãy đổ cơn thạnh nộ Chúa trên chúng nó. Khiến sự giận dữ Chúa theo kịp họ. 25 Nguyện chỗ ở chúng nó bị bỏ hoang, Chẳng có ai ở trong trại chúng nó nữa. 26 Vì chúng nó bắt bớ kẻ Chúa đã đánh, Và thuật lại sự đau đớn của người mà Chúa đã làm cho bị thương. 27 Cầu xin Chúa hãy gia tội ác vào tội ác chúng nó; Chớ cho chúng nó vào trong sự công bình của Chúa. 28 Nguyện chúng nó bị xóa khỏi sách sự sống, Không được ghi chung với người công bình. 29 Còn tôi bị khốn cùng và đau đớn: Đức Chúa Trời ơn, nguyện sự cứu rỗi của Chúa nâng đỡ tôi lên nơi cao. 30 Tôi sẽ dùng bài hát mà ngợi khen danh Đức Chúa Trời, Và lấy sự cảm tạ mà tôn cao Ngài. 31 Điều ấy sẽ đẹp lòng Đức Giê-hô-va hơn con bò đực, Hoặc con bò đực có sừng và móng rẽ ra. 32 Những người hiền từ sẽ thấy điều đó và vui mừng; Hỡi các người tìm cầu Đức Chúa Trời, nguyện lòng các ngươi được sống. 33 Vì Đức Giê-hô-va nghe kẻ thiếu thốn, Không khinh dể những phu tù của Ngài. 34 Nguyện trời, đất, biển, Và các vật hay động trong đó, đều ngợi khen Ngài. 35 Vì Đức Chúa Trời sẽ cứu Si-ôn, và xây lại các thành Giu-đa; Dân sự sẽ ở đó, được nó làm của. 36 Dòng dõi các tôi tớ Ngài sẽ hưởng nó làm sản nghiệp; Phàm ai yêu mến danh Ngài sẽ ở tại đó.
Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.
Um clamor de angústia
Ao mestre de canto, segundo a melodia "Os lírios". De Davi
1 Livra-me, ó Deus,
pois as águas entraram
até à minha alma.
2 Atolei-me em profundo lamaçal,
onde se
não pode estar em pé;
entrei na profundeza das águas,
onde a corrente
me leva.
3 Estou cansado de clamar;
a minha garganta se secou;
os meus olhos desfalecem
esperando o meu Deus.
4 Aqueles que me odeiam
sem causa são mais do que os cabelos da minha cabeça;
aqueles que
procuram destruir-me,
sendo injustamente
meus inimigos,
são poderosos;
então restituí
o que
não furtei.
5 Tu, ó Deus, bem conheces a minha estultice;
e os meus pecados
não te são
encobertos.
6 Não sejam envergonhados por minha causa aqueles que esperam em ti,
ó Senhor,
Deus dos Exércitos;
não sejam confundidos
por minha causa
aqueles que te buscam,
ó Deus
de Israel.
7 Porque por amor de ti tenho suportado afrontas;
a confusão
cobriu o meu
rosto.
8 Tenho-me tornado um estranho para com meus irmãos,
e um desconhecido
para com os filhos
de minha mãe.
9 Pois o zelo da tua casa me devorou,
e as afrontas
dos que te afrontam caíram
sobre mim.
10 Quando chorei,
e castiguei com jejum a minha alma,
isto se me tornou em afrontas.
11 Pus por vestido um saco,
e me fiz um provérbio
para eles.
12 Aqueles que se assentam à porta falam contra mim;
e fui o
cântico dos
bebedores de bebida
forte.
13 Eu, porém, faço a minha oração a ti,
Senhor,
num tempo aceitável;
ó Deus,
ouve-me segundo a grandeza da tua misericórdia,
segundo a verdade da tua salvação.
14 Tira-me do lamaçal, e não me deixes atolar;
seja eu livre
dos que me odeiam,
e das profundezas
das águas.
15 Não me leve a corrente das águas,
e não me absorva
ao profundo,
nem o poço
feche a
sua boca
sobre mim.
16 Ouve-me, Senhor,
pois boa é a tua misericórdia.
Olha para mim
segundo a tua
muitíssima piedade.
17 E não escondas o teu rosto
do teu servo,
porque estou angustiado;
ouve-me depressa.
18 Aproxima-te da minha alma, e resgata-a;
livra-me por
causa dos meus
inimigos.
19 Bem tens conhecido a minha afronta,
e a minha vergonha, e a minha confusão;
diante de ti estão
todos os meus adversários.
20 Afrontas me quebrantaram o coração, e estou fraquíssimo;
esperei por alguém
que tivesse compaixão,
mas não
houve nenhum;
e por consoladores,
mas não os achei.
21 Deram-me fel por mantimento,
e na minha sede me
deram a beber vinagre.
22 Torne-se-lhes a sua mesa diante deles em laço,
e a prosperidade
em armadilha.
23 Escureçam-se-lhes os seus olhos,
para que não vejam,
e faze com
que os seus lombos tremam constantemente.
24 Derrama sobre eles a tua indignação,
e prenda-os o ardor
da tua ira.
25 Fique desolado o seu palácio;
e não haja
quem habite nas suas tendas.
26 Pois perseguem àquele a quem feriste,
e conversam
sobre a dor daqueles a
quem chagaste.
27 Acrescenta iniquidade à iniquidade deles,
e não
entrem na tua
justiça.
28 Sejam riscados do livro dos vivos,
e não sejam
inscritos com os
justos.
29 Eu, porém, sou pobre e estou triste;
ponha-me a tua salvação,
ó Deus,
num alto retiro.
30 Louvarei o nome de Deus com um cântico,
e engrandecê-lo-ei
com ação
de graças.
31 Isto será mais agradável
ao Senhor do que boi,
ou bezerro que tem chifres
e unhas.
32 Os mansos verão isto, e se agradarão;
o vosso coração
viverá,
pois que buscais
a Deus.
33 Porque o Senhor ouve os necessitados,
e não despreza
os seus cativos.
34 Louvem-no os céus e a terra,
os mares
e tudo quanto neles se move.
35 Porque Deus salvará a Sião, e edificará as cidades de Judá;
para que habitem
ali e a
possuam.
36 E herdá-la-á a semente de seus servos,
e os
que amam o seu
nome habitarão nela.
Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!