Pular para o conteúdo
Publicidade

Salmos 139

ACF

1 Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã xét tôi, biết tôi. 2 Chúa biết khi tôi ngồi, lúc tôi đứng dậy; Từ xa Chúa hiểu biết ý tưởng tôi. 3 Chúa xét nét nẻo đàng sự nằm ngủ tôi, Quen biết các đường lối tôi. 4 lời chưa trên lưỡi tôi, Kìa, hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã biết trọn hết rồi. 5 Chúa bao phủ tôi phía sau phía trước, Đặt tay Chúa trên mình tôi. 6 Sự tri thức dường ấy, thật diệu k" quá cho tôi, Cao đến đổi tôi không với kịp! 7 Tôi sẽ đi đâu xa Thần Chúa? Tôi sẽ trốn đâu khỏi mặt Chúa? 8 Nếu tôi lên trời, Chúa tại đó, tôi nằm dưới âm-phủ, kìa, Chúa cũng đó. 9 Nhược bằng tôi lấy cánh hừng đông, Bay qua tại cuối cùng biển, 10 Tại đó tay Chúa cũng sẽ dẫn dắt tôi, Tay hữu Chúa sẽ nắm giữ tôi. 11 Nếu tôi nói: Sự tối tăm chắc sẽ che khuất tôi, Aùnh sáng chung quanh tôi trở nên đêm tối, 12 Thì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa, Ban đêm soi sáng như ban ngày, sự tối tăm cũng như ánh sáng cho Chúa. 13 chính Chúa nắn nên tâm thần tôi, Dệt thành tôi trong lòng mẹ tôi. 14 Tôi cảm tạ Chúa, tôi được dựng nên cách đáng sợ lạ lùng. Công việc Chúa thật lạ lùng, lòng tôi biết lắm. 15 Khi tôi được dựng nên trong nơi kín, Chịu nắn nên cách xảo lại nơi thấp của đất, Thì các xương cốt tôi không giấu được Chúa. 16 Mắt Chúa đã thấy thể chất hình của tôi; Số các ngày định cho tôi, Đã biên vào sổ Chúa trước khi chưa một ngày trong các ngày ấy. 17 Hỡi Đức Chúa Trời, các tưởng Chúa quí báu cho tôi thay! Số các tưởng ấy thật lớn thay! 18 Nếu tôi muốn đếm các tưởng ấy, thì nhiều hơn cát. Khi tôi tỉnh thức tôi còn cung Chúa. 19 Hỡi Đức Chúa Trời, Chúa ắt sẽ giết kẻ ác! Hỡi người huyết, hãy đi khỏi ta. 20 Chúng nói nghịch Chúa cách phớm phỉnh, Kẻ thù nghịch Chúa lấy danh Chúa làm chơi. 21 Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi chẳng ghét những kẻ ghét Chúa ư? chẳng gớm ghiếc những kẻ dấy nghịch Chúa sao? 22 Tôi ghét chúng , thật ghét, Cầm chúng bằng kẻ thù nghịch tôi. 23 Đức Chúa Trời ơi, xin hãy tra xét tôi, biết lòng tôi; Hãy thử thách tôi, biết tưởng tôi; 24 Xin xem thử tôi lối ác nào chăng, Xin dắt tôi vào con đường đời đời.

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

O Senhor onisciente e onipotente

Ao mestre de canto. Salmo de Davi

1 Senhor, tu me sondaste,

e me conheces.

2 Tu sabes o meu assentar

e o meu levantar;

de longe entendes

o meu pensamento.

3 Cercas o meu andar,

e o meu deitar;

e conheces

todos os meus caminhos.

4 Não havendo ainda palavra

alguma na minha língua,

eis que logo, ó Senhor,

tudo conheces.

5 Tu me cercaste

por detrás e por diante,

e puseste sobre mim a tua mão.

6 Tal conhecimento é

para mim maravilhosíssimo;

tão alto que

não o posso atingir.

7 Para onde me irei do teu Espírito,

ou para onde fugirei

da tua face?

8 Se subir ao céu, tu estás;

se fizer no inferno a minha cama,

eis que tu ali estás também.

9 Se tomar as asas da alva,

se habitar nas extremidades

do mar,

10 Até ali a tua mão me guiará

e a tua destra me susterá.

11 Se disser:

Decerto que as trevas

me encobrirão;

então a noite será luz

à roda de mim.

12 Nem ainda as trevas

me encobrem de ti;

mas a noite resplandece

como o dia;

as trevas e a luz

são para ti a mesma coisa;

13 Pois possuíste

as minhas entranhas;

cobriste-me no ventre

de minha mãe.

14 Eu te louvarei, porque de um modo

assombroso, e tão maravilhoso

fui feito;

maravilhosas são as tuas obras,

e a minha alma o sabe muito bem.

15 Os meus ossos

não te foram encobertos,

quando no oculto fui feito,

e entretecido

nas profundezas da terra.

16 Os teus olhos viram o meu corpo

ainda informe;

e no teu livro todas estas coisas

foram escritas;

as quais em continuação

foram formadas,

quando nem ainda uma delas

havia.

17 E quão preciosos me são, ó Deus,

os teus pensamentos!

Quão grandes são as somas deles!

18 Se as contasse,

seriam em maior número

do que a areia;

quando acordo

ainda estou contigo.

19 Ó Deus, tu matarás

decerto o ímpio;

apartai-vos portanto de mim,

homens de sangue.

20 Pois falam malvadamente

contra ti;

e os teus inimigos

tomam o teu nome em vão.

21 Não odeio eu, ó Senhor,

aqueles que te odeiam,

e não me aflijo por causa dos que

se levantam contra ti?

22 Odeio-os com ódio perfeito;

tenho-os por inimigos.

23 Sonda-me, ó Deus,

e conhece o meu coração;

prova-me, e conhece

os meus pensamentos.

24 E se em mim

algum caminho mau,

e guia-me pelo caminho eterno.

Almeida Corrigida Fiel | acf ©️ 1994, 1995, 2007, 2011 Sociedade Bíblica Trinitariana do Brasil (SBTB). Todos os direitos reservados. Texto bíblico utilizado com autorização. Saiba mais sobre a SBTB. A Missão da SBTB é: Uma cópia da Bíblia Fiel ®️ para cada pessoa. Ajude-nos a cumprir nossa Missão!

Veja também