1 Bấy giờ, ba người ấy thôi đáp lời với Gióp, vì người tự thấy mình là công bình. 2 Ê-li-hu, con trai của Ba-ra-kê-ên, người Bu-xi, về dòng dõi Ram, lấy làm tức giận Gióp, bởi vì người tự xưng mình là công bình hơn là Đức Chúa Trời. 3 Ê-li-hu cũng nổi giận ba bạn của Gióp, bởi vì họ chẳng tìm được lẽ đáp lại, mà lại định tội cho Gióp. 4 Vả, Ê-li-hu có đợi Gióp luận xong đặng nói với Gióp, bởi vì các người đó đều lớn tuổi hơn mình. 5 Vậy, khi Ê-li-hu thấy chẳng còn câu trả lời chi nơi miệng của ba người kia nữa, cơn thạnh nộ người bèn phừng lên. 6 Ê-li-hu, con trai Ba-ra-kê-ên, người Bu-xi, bèn cất tiếng lên nói rằng: Tôi đang trẻ, còn các anh là ông già; Vì vậy, tôi nhát, không dám tỏ cho các anh biết ý tưởng tôi. 7 Tôi nghĩ rằng: Ai đã sống lâu ngày sẽ nói, Số năm cao sẽ dạy sự khôn ngoan. 8 Nhưng có thần linh ở trong loài người, Và hơi thở của Đấng Toàn năng cho chúng sự khôn sáng. 9 Người tôn trọng chẳng phải khôn ngoan, Bực lão thành chẳng thông hiểu sự công bình. 10 Bởi cớ ấy tôi nói rằng: Hãy nghe tôi; Phần tôi cũng sẽ tỏ ra ý tưởng của tôi. 11 Kìa, tôi đã chờ đợi nghe các lời của các anh, Lắng tai nghe những lời luận biện các anh, Cho đến khi các anh đã tra xét đều cho xong. 12 Thật, tôi có chăm chỉ nghe các anh. Thấy chẳng một ai trong các anh thắng hơn Gióp, Hoặc đáp lời của người được. 13 Chớ nói rằng: Chúng ta tìm được khôn ngoan; Đức Chúa Trời thắng hơn người được, loài người chẳng làm đặng. 14 Vả, Gióp không có tranh luận với tôi, Vậy, tôi sẽ chẳng dùng lời các anh mà đáp lại người. 15 Họ sửng sốt không đáp chi nữa; Đã cạn lời hết tiếng rồi. 16 Tôi há phải chờ đợi, vì họ hết nói, Không còn trả lời gì nữa sao? 17 Theo phiên tôi cũng sẽ đáp lời chớ; Tôi cũng tỏ ra ý tưởng mình chớ; 18 Vì tôi đã đầy dẫy lời nói, Trí trong lòng tôi cảm giục tôi nói. 19 Nầy, lòng tôi như rượu chưa khui, Nó gần nứt ra như bầu rượu mới. 20 Tôi sẽ nói và được nhẹ nhàng; Tôi sẽ mở môi miệng ra và đáp lời. 21 Tôi sẽ chẳng tư vị ai, Không dua nịnh bất kỳ người nào. 22 Vì tôi chẳng biết dua nịnh; Nếu dua nịnh, Đấng Tạo hóa tôi hẳn trừ diệt tôi tức thì.
Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.
Ο Ελιού θεωρεί σωστό ν’ απαντήσει στον Ιώβ
1 Τότε οι τρεις εκείνοι άντρες έπαψαν ν’ απαντούν στον Ιώβ, επειδή θεωρούσε τον εαυτό του δίκαιο. 2 Θύμωσε όμως ο Ελιού, γιος του Βαραχιήλ κι απόγονος του Βουζ, από την οικογένεια του Ραμ, γιατί ο Ιώβ είχε φτάσει να θεωρεί τον εαυτό του πιο δίκαιον κι από το Θεό. 3 Αλλά θύμωσε και με τους τρεις φίλους του Ιώβ, γιατί δεν έβρισκαν τι να του απαντήσουν, για να του αποδείξουν την ενοχή του. 4 Μιας κι εκείνοι ήταν μεγαλύτεροί του, λοιπόν, ο Ελιού περίμενε να τελειώσουν για να μιλήσει στον Ιώβ.
5,6 Όταν όμως είδε πως εκείνοι δεν είχαν καμιά απάντηση, τότε ξέσπασε θυμωμένος και είπε:
Εγώ είμ’ ακόμα νέος κι εσείς γέροντες·
γι’ αυτό φοβόμουνα και δίσταζα
αυτά που σκέφτομαι να σας τα πω.
7 Έλεγα μέσα μου πως θα μιλούσε η ηλικία
και πως σοφία θα δίδασκαν
τα χρόνια τα πολλά.
8 Μα ό,τι κάνει συνετό τον άνθρωπο
είναι το πνεύμα,
είν’ η πνοή που εμφύσησε ο Παντοδύναμος.
9 Οι ηλικιωμένοι δεν είναι πάντα και σοφοί,
ούτε κι οι γέροντες ξέρουνε πάντα
το σωστό ποιο είναι.
10 Γι’ αυτό και τώρα σας γυρεύω να μ’ ακούσετε·
θέλω κι εγώ τη γνώμη μου να σας εκθέσω.
11 Περίμενα να ολοκληρώσετε τους λόγους σας,
παρακολούθησα τα επιχειρήματά σας,
όσο εσείς αναζητούσατε φράσεις σοφές.
12 Σας έδωσα όλη την προσοχή μου,
αλλά κανείς σας τον Ιώβ δεν έπεισε
ούτε τα λόγια του αντέκρουσε κανένας.
13 Και μη θαρρείτε προπαντός πως τη σοφή βρήκατε λύση,
λέγοντας πως δεν είν’ ο άνθρωπος,
μα ο Θεός που θα τον μεταπείσει.
14 Τα λόγια του Ιώβ δεν στόχευαν εμένα·
κι εγώ δεν θα του απαντήσω με τα λόγια σας.
15 Αυτοί ξαφνιάστηκαν, σκεφτόμουν,
και πια δεν αποκρίνονται·
τα λόγια τους τα χάσαν.
16 Να περιμένω όσο εκείνοι δε μιλούν;
Στέκονται εκεί, χωρίς πια ν’ απαντούνε.
17 Με τη σειρά μου κι εγώ θέλω ν’ απαντήσω,
θέλω κι εγώ τη γνώμη μου να πω.
18 Λόγια έχω μέσα μου πολλά.
Το Πνεύμα εντός μου, του Θεού,
με βιάζει να μιλήσω.
19 Μέσα μου γίνεται αναβρασμός,
καθώς του μούστου η ζύμωση μες στο ασκί,
που είν’ έτοιμο να σκάσει.
20 Θα πρέπει να μιλήσω για ν’ ανασάνω ελεύθερα,
το στόμα μου ν’ ανοίξω ν’ αποκριθώ.
21 Δε θα πάρω το μέρος κανενός
κι ούτε κανέναν πρόκειται να κολακέψω.
22 Γιατί δεν ξέρω εγώ να κολακεύω·
αν κάτι τέτοιο έκανα,
ο Πλάστης μου αμέσως θα με τιμωρούσε.