1 Nhưng vậy, hỡi Gióp, xin hãy nghe diễn thuyết tôi. Khá lắng tai nghe các lời nói tôi. 2 Kìa, tôi đã mở miệng ra, Lưỡi tôi nói trong họng tôi. 3 Các lời tôi nói sẽ chiếu theo sự chánh trực của lòng tôi; Điều tôi biết lưỡi tôi sẽ nói cách thành thực. 4 Thần Đức Chúa Trời đã sáng tạo tôi, Hơi thở của Đấng Toàn năng ban cho tôi sự sống. 5 Nếu đáp được, hãy đáp lại cho tôi, Hãy đứng dậy, bày ra lời của ông tại trước mặt tôi! 6 Hãy xem, đối cùng Đức Chúa Trời tôi với ông có khác chi, Tôi cũng bởi đất bùn mà ra. 7 Sự oai nghi tôi nào sẽ làm cho ông kinh khiếp, Và quyền thế tôi sẽ chẳng đè ép ông. 8 Quả ông có nói đến tai tôi, Tôi đã nghe tiếng lời của ông nói rằng: 9 Tôi trong sạch, không có vi phạm; Tôi vô tội, và trong lòng tôi chẳng có gian ác gì. 10 Dầu vậy, Đức Chúa Trời tìm dịp đối địch tôi, Cầm tôi như kẻ thù nghịch Ngài; 11 Ngài riết chân tôi vào cùm, Và coi chừng đường lối tôi. 12 Nầy, tôi muốn đáp với ông rằng trong các lời ấy ông nói vô lý; Vì Đức Chúa Trời là lớn hơn loài người. 13 Nhân sao ông tranh luận với Ngài? Ngài không bày giãi điều nào Ngài làm. 14 Vì Đức Chúa Trời phán một lần, Hoặc hai lần; nhưng người ta không để ý đến. 15 Ngài phán trong chiêm bao, trong dị tượng ban đêm, Lúc người ta ngủ mê, Nằm ngủ trên giường mình; 16 Bấy giờ Ngài mở lỗ tai loài người, Niêm phong lời giáo huấn mà Ngài dạy cho họ, 17 Hầu cho loài nguời khỏi điều họ toan làm, Và giấu họ tánh kiêu ngạo, 18 Cứu linh hồn họ khỏi cái huyệt, Và mạng sống khỏi bị gươm giết, 19 Loài người nằm trên giường mình bị đau đớn sửa phạt, Và xương cốt người hàng tranh chạm nhau mãi mãi, 20 Miệng người bèn lấy làm gớm ghiếc vật thực, Và linh hồn người ghét những đồ ăn mĩ vị. 21 Thịt người bị tiêu hao không còn thấy nữa, Và xương người, mà trước chẳng thấy được, bèn bị lộ ra. 22 Linh hồn người đến gần cái hầm, Và sự sống người xích lại kẻ giết. 23 Nếu trong một ngàn thiên sứ, có một thiên sứ làm kẻ truyền-giải cho người, Để chỉ dạy người biết điều ngay thẳng cho người, 24 Aét Đức Chúa Trời làm ơn cho người và phán rằng: "Hãy giải cứu nó khỏi bị sa xuống cái hầm; Ta đã tìm đặng giá cứu chuộc rồi" 25 Người sẽ được thẳng da mát thịt như buổi thơ ấu; Người trở lại ngày đang thì. 26 Người cầu nguyện cùng Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời bèn đoái thương người, Khiến người vui mừng xem thấy mặt Ngài, Và Ngài trả lại sự công bình cho người. 27 Đoạn, người đó sẽ hát trước mặt loài người, mà rằng: "Tôi đã phạm tội, làm hư hoại sự ngay thẳng, Song chẳng có ích gì cho tôi. 28 Đức Chúa Trời có giải cứu linh hồn tôi khỏi sa xuống hầm, Và sự sống tôi sẽ thấy ánh sáng." 29 Kìa, các việc ấy Đức Chúa Trời làm cho loài người; Đến hai lần, hoặc ba lần, 30 Đặng khiến linh hồn người trở lại khỏi cái hầm, Hầu cho người được ánh sáng kẻ sống chiếu vào cho. 31 Hỡi Gióp, hãy chăm chỉ nghe tôi; Khá làm thinh, thì tôi sẽ nói. 32 Nếu ông có điều gì muốn nói, hãy đáp lại tôi; Khá nói, vì tôi muốn xưng ông là công bình. 33 Bằng chẳng, hãy nghe tôi; Hãy làm thinh, thì tôi sẽ dạy cho ông sự khôn ngoan.
Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.
Ο Ελιού κατακρίνει τον Ιώβ
1 Τώρα λοιπόν, Ιώβ, άκου τα λόγια μου,
πρόσεξε όλα όσα έχω να σου πω.
2 Έτοιμος είμαι και αρχίζω να μιλώ.
3 Μιλώ με ήσυχη συνείδηση,
τα χείλη μου την καθαρή αλήθεια θα προφέρουν.
4 Με δημιούργησε το Πνεύμα του Θεού,
του Παντοδύναμου η πνοή,
ζωή μού δίνει.
5 Απάντησέ μου, αν μπορείς.
Να μ’ αντιμετωπίσεις ετοιμάσου,
πάρε τη θέση σου.
6 Εσύ κι εγώ είμαστε όμοιοι μπρος στο Θεό·
κι οι δυο μας από χώμα καμωμένοι.
7 Λοιπόν, δεν έχεις λόγο ν’ αγωνιάς,
δεν πρόκειται να σε κατατροπώσω!
8 Στ’ αυτιά μου αντηχεί ο ήχος της φωνής σου,
όταν αυτά τα λόγια επαναλαμβάνεις:
9 «Εγώ είμαι καθαρός, δεν παρανόμησα·
άμεμπτος είμαι, δίχως αμαρτία.
10 Μα ο Θεός βρίσκει προφάσεις εναντίον μου,
με βλέπει σαν εχθρό του.
11 Με περιορίζει,
όπου κι αν πάω με παρακολουθεί».
12 Όμως σ’ αυτό, Ιώβ, δεν έχεις δίκιο,
πρέπει να σου το πω·
με μέτρα ανθρώπινα δεν μπορείς
το Θεό να τον μετρήσεις.
13 Τότε γιατί να τον κατηγορείς
πως σ’ όλα αυτά τα λόγια σου
δεν απαντάει;
14 Μ’ όλο που ο Θεός μιλάει πολλές φορές
και με ποικίλους τρόπους,
κανείς δεν δίνει προσοχή στα λόγια του.
15 Με όνειρο, με όραμα νυχτερινό,
όταν σε ύπνο βαθύ πέφτουν οι άνθρωποι,
όταν στην κλίνη ξαπλωμένοι αποκοιμιούνται,
16 τότε τους κάνει να καταλαβαίνουν όσα λέει,
κι οριστικά τους προειδοποιεί.
17 Ν’ αποστραφούνε θέλει
τις κακές τους πράξεις
και ν’ απαλλάξει έτσι τον άνθρωπο απ’ την αλαζονεία του.
18 Έτσι θα τον γλιτώσει από τον τάφο
και θα τον προστατέψει να μην πέσει
απάνω στην αιχμή του κονταριού.
19 Ο Θεός προειδοποιεί τον άνθρωπο
με μια αρρώστια που τον ρίχνει στο κρεβάτι,
με πόνους σ’ όλα του τα κόκαλα,
20 ως το σημείο ν’ αηδιάζει το ψωμί,
ακόμα και το πιο εκλεκτό του φαγητό.
21 Η σάρκα του λιώνει και χάνεται,
μπορούν να μετρηθούν τα κόκαλά του·
22 κοντεύει να ’χει το ’να πόδι μες στον τάφο,
λες κι η ζωή του παραδόθηκε στο θάνατο.
23 Ίσως τότε σταθεί στο πλάι του ένας άγγελος,
ένας απ’ τους χιλιάδες του Θεού αγγέλους,
που δείχνουνε στον άνθρωπο το χρέος του.
24 Κι ο άγγελος αυτός ίσως τον σπλαχνιστεί και πει:
«Απάλλαξέ τον, μην τον αφήσεις
να κατέβει μες στον τάφο·
τα λύτρα του πληρώθηκαν».
25 Τότε από σφρίγος νεανικό η σάρκα του τονώνεται,
ξαναγυρνάει στης νιότης του τις μέρες.
26 Στο Θεό προσεύχεται
κι εκείνος του αποκρίνεται·
με χαρά στο Θεό παρουσιάζεται,
το Θεό, που τον έχει και πάλι δεχτεί.
27 Τότε αυτός ομολογεί δημόσια και λέει:
«Αμάρτησα! Το σωστό δεν το ’πραξα,
μα δεν μου το ανταπέδωσε ο Θεός.
28 Με φύλαξε απ’ του να κατεβώ στον τάφο
και στης ζωής με κράτησε το φως».
29 Να, λοιπόν, όλα αυτά που κάνει ο Θεός
πάλι και πάλι για τον κάθε άνθρωπο,
30 ώστε να τον γλιτώσει από το τάφο
και να του ξαναδώσει τη ζωή.
31 Προσεκτικά άκουσέ με, Ιώβ,
σώπασε κι άφησέ με να μιλήσω.
32 Αν έχεις τίποτε να πεις, απάντησέ μου·
πολύ θα ’θελα να παραδεχτώ το δίκιο σου.
33 Αλλ’ άκου με, αν δεν έχεις τι να πεις·
σώπαινε, και σοφία θα σε διδάξω.