Publicidade

Salmos 78

Salmo de Asafe.

1 Ó meu povo, ouça minhas instruções!

Abra os ouvidos para o que direi,

2 pois lhe falarei por meio de parábola.

Ensinarei enigmas de nosso passado,

3 histórias que ouvimos e conhecemos,

que nossos antepassados nos transmitiram.

4 Não esconderemos essas verdades de nossos filhos;

contaremos à geração seguinte

os feitos gloriosos do Senhor,

seu poder e suas maravilhas.

5 Pois ele estabeleceu seus preceitos a Jacó,

deu sua lei a Israel.

Ordenou a nossos antepassados

que a ensinassem a seus filhos,

6 para que a geração seguinte, os filhos ainda por nascer,

a conhecesse,

e eles, por sua vez, a ensinarão a seus filhos.

7 Portanto, cada geração deve pôr sua esperança em Deus,

não esquecer seus poderosos feitos

e obedecer a seus mandamentos.

8 Assim, não serão como seus antepassados,

teimosos, rebeldes e infiéis,

que se recusaram a confiar em Deus de todo o coração.

9 Os guerreiros de Efraim, embora armados de arcos,

deram meia-volta e fugiram no dia da batalha.

10 Não cumpriram a aliança de Deus,

não quiseram viver de acordo com sua lei.

11 Esqueceram o que ele havia feito,

as maravilhas que lhes tinha mostrado,

12 os milagres que realizara para seus antepassados

na planície de Zoã, na terra do Egito.

13 Pois ele dividiu o mar e os conduziu na travessia;

fez as águas se erguerem como muralhas.

14 Durante o dia, os guiava com uma nuvem,

durante a noite, com a luz do fogo.

15 No deserto, partiu as rochas para lhes dar água,

como a que jorra de um manancial.

16 Da pedra, fez brotar riachos

e correr água como um rio.

17 Ainda assim, continuaram a pecar contra ele

e se rebelaram contra o Altíssimo no deserto.

18 Puseram Deus à prova em seu coração

e exigiram a comida que tanto queriam.

19 Chegaram a falar contra o próprio Deus, dizendo:

"Deus não é capaz de nos dar comida no deserto.

20 Sim, ele pode bater numa rocha e dela fazer brotar água,

mas não é capaz de dar pão e carne a seu povo".

21 Quando o Senhor os ouviu, se enfureceu;

o fogo de sua ira ardeu contra Jacó.

Sim, sua ira se levantou contra Israel,

22 pois não creram em Deus

nem confiaram em seu cuidado.

23 Apesar disso, ele deu ordem às nuvens;

abriu as portas dos céus.

24 Fez chover maná para alimentá-los;

deu-lhes pão dos céus.

25 Eles comeram o pão dos anjos;

receberam comida à vontade.

26 Ele enviou dos céus o vento do leste

e, por seu poder, guiou o vento do sul.

27 Fez chover carne como se fosse pó,

muitas e muitas aves, como a areia da praia.

28 Fez as aves caírem dentro do acampamento,

ao redor de suas tendas.

29 O povo comeu à vontade;

ele atendeu ao desejo deles.

30 Mas, antes que estivessem satisfeitos,

enquanto ainda tinham comida na boca,

31 a ira de Deus se levantou contra eles.

Ele matou seus homens mais fortes;

feriu mortalmente os jovens de Israel.

32 Ainda assim, continuaram a pecar;

não confiaram em Deus, apesar de suas maravilhas.

33 Por isso, reduziu a vida deles a um sopro

e fez seus dias terminarem em terror.

34 Quando Deus começou a matá-los,

finalmente o buscaram;

arrependeram-se e levaram Deus a sério.

35 Então lembraram que Deus era sua rocha,

que o Deus Altíssimo era seu redentor.

36 Contudo, foi só da boca para fora;

mentiram para ele com os lábios.

37 Pois o coração não era leal a Deus;

não foram fiéis à sua aliança.

38 E, no entanto, ele foi misericordioso;

perdoou seus pecados e não os destruiu.

Muitas vezes conteve sua ira

e não se enfureceu contra eles.

39 Pois se lembrou de que eram simples mortais;

passam como o vento, que não volta mais.

40 Quantas vezes se rebelaram contra ele no deserto

e o entristeceram naquela terra desolada!

41 Repetidamente, puseram Deus à prova

e provocaram o Santo de Israel.

42 Não se recordaram do seu poder,

nem do dia em que ele os resgatou de seus inimigos.

43 Não se lembraram dos sinais que ele fizera no Egito,

das maravilhas realizadas na planície de Zoã.

44 Ele transformou os rios em sangue,

para que ninguém bebesse de suas águas.

45 Enviou enxames de moscas para devorá-los

e rãs para destruí-los.

46 Entregou suas plantações às lagartas

e suas colheitas, aos gafanhotos.

47 Destruiu as videiras com granizo

e as figueiras, com geadas.

48 Entregou seu gado à chuva de pedras

e seus rebanhos, aos raios.

49 Lançou sobre eles sua ira ardente,

sua fúria, indignação e hostilidade.

Enviou contra eles

muitos anjos destruidores.

50 Voltou sua ira contra eles;

não lhes poupou a vida,

mas os devastou com a peste.

51 Matou todos os filhos mais velhos do Egito,

a flor da juventude na terra de Cam.

52 Mas conduziu seu povo como um rebanho de ovelhas

e os guiou em segurança pelo deserto.

53 Manteve-os a salvo, e não tiveram medo;

o mar cobriu seus inimigos.

54 Levou o povo até a fronteira de sua terra santa,

à região montanhosa que para eles conquistou.

55 Diante deles expulsou as nações

e repartiu entre eles sua herança;

estabeleceu as tribos de Israel em seus lugares.

56 Ainda assim, continuaram a pôr à prova o Deus Altíssimo

e a se rebelar contra ele;

não obedeceram a seus preceitos.

57 Voltaram atrás e foram infiéis, como seus antepassados;

mostraram-se indignos de confiança, como um arco defeituoso.

58 Provocaram a ira de Deus ao construir altares para outros deuses;

com seus ídolos, despertaram nele ciúmes.

59 Quando Deus os ouviu, se enfureceu

e rejeitou por completo Israel.

60 Abandonou sua habitação em Siló,

o tabernáculo onde vivia no meio do povo.

61 Deixou que a arca de seu poder fosse capturada,

entregou sua glória nas mãos de inimigos.

62 Permitiu que seu povo fosse morto à espada,

pois se enfureceu com eles, sua propriedade.

63 Os jovens foram consumidos pelo fogo,

e as moças não puderam entoar canções de núpcias.

64 Os sacerdotes foram mortos à espada,

e as viúvas não puderam lamentar as mortes.

65 Então o Senhor se levantou, como de um sono,

como o guerreiro que desperta da embriaguez.

66 Fez os inimigos recuarem

e os entregou à vergonha para sempre.

67 Rejeitou, porém, os descendentes de José;

não escolheu a tribo de Efraim.

68 Antes, escolheu a tribo de Judá,

o monte Sião, que ele amou.

69 Ali construiu seu santuário, alto como os céus,

firme e duradouro como a terra.

70 Escolheu Davi, seu servo,

e dos currais o chamou.

71 Tirou-o do pastoreio de ovelhas e cordeiros

e tornou-o pastor dos descendentes de Jacó,

o povo que a Deus pertence, Israel.

72 Com coração sincero, Davi cuidou deles

e os conduziu com sensatez.

Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.

1 Hỡi dân sự ta, hãy lắng tai nghe luật pháp ta; Hãy nghiêng tai qua nghe lời của miệng ta.2 Ta sẽ mở miệng ra nói thí dụ, Bày ra những câu đố của đời xưa,3 Mà chúng ta đã nghe biết, Và tổ phụ chúng ta đã thuật lại cho chúng ta.4 Chúng ta sẽ chẳng giấu các điều ấy cùng con cháu họ, Bèn sẽ thuật lại cho dòng dõi hậu lai những sự ngợi khen Đức Giê-hô-va, Quyền năng Ngài, và công việc lạ lùng mà Ngài đã làm.5 Ngài đã lập chứng cớ nơi Gia-cốp, Định luật pháp trong Y-sơ-ra-ên, Truyền dặn tổ phụ chúng ta phải dạy nó lại cho con cháu mình;6 Hầu cho dòng dõi hậu lai, tức là con cái sẽ sanh, Được biết những điều đó, Rồi phiên chúng nó truyền lại cho con cháu mình;7 Hầu cho chúng nó để lòng trông cậy nơi Đức Chúa Trời, Không hề quên các công việc Ngài, Song gìn giữ các điều răn của Ngài,8 Để chúng nó chẳng như tổ phụ mình, Chẳng dọn lòng cho chánh-đáng, Có tâm thần không trung tín cùng Đức Chúa Trời.9 Con cháu Ep-ra-im cầm binh khí và giương cung, Có xây lưng lại trong ngày chiến trận.10 Chúng nó không gìn giữ giao ước của Đức Chúa Trời, Cũng không chịu đi theo luật pháp Ngài,11 Quên những việc làm của Ngài, Và các công tác lạ lùng mà Ngài đã tỏ cho chúng nó thấy.12 Tại trong xứ Ê-díp-tô, nơi đồng bằng Xô-an, Ngài làm những phép lạ trước mặt tổ phụ chúng nó.13 Ngài rẽ biển ra, làm cho họ đi ngang qua, Khiến nước dựng lên như một đống.14 Ngài dẫn dắt họ, ban ngày bằng áng mây, Trọn đêm bằng ánh sáng lửa.15 Ngài bửa hòn đá ra trong đồng vắng, Ban cho họ uống nước nhiều như từ vực sâu ra.16 Ngài cũng khiến suối từ hòn đá phun ra, Và làm cho nước chảy ra như sông.17 Dầu vậy, họ cứ phạm tội của Ngài, Phản nghịch cùng Đấng Chí cao trong đồng vắng.18 Trong lòng họ thử Đức Chúa Trời, Mà cầu xin đồ ăn theo tình dục mình.19 Họ nói nghịch cùng Đức Chúa Trời, Mà rằng: Đức Chúa Trời há có thể dọn bàn nơi đồng vắng sao?20 Kìa, Ngài đã đập hòn đá, nước bèn phun ra, Dòng chảy tràn; Ngài há cũng có thể ban bánh sao? Ngài há sẽ sắm sửa thịt cho dân Ngài ư?21 Vì vậy Đức Giê-hô-va có nghe bèn nổi giận; Có lửa cháy nghịch cùng Gia-cốp, Sự giận nổi lên cùng Y-sơ-ra-ên;22 Bởi vì chúng nó không tin Đức Chúa Trời, Cùng chẳng nhờ cậy sự cứu rỗi của Ngài.23 Dầu vậy, Ngài khiến các từng mây trên cao, Và mở các cửa trên trời,24 Cho mưa ma-na xuống trên họ đặng ăn, Và ban cho lúa mì từ trên trời.25 Người ta ăn bánh của kẻ mạnh dạn; Ngài gởi cho họ đồ ăn danh dự.26 Ngài khiến gió đông thổi trên trời, Nhờ quyền năng mình Ngài dẫn gió nam.27 Ngài khiến mưa thịt trên chúng nó như bụi tro, Và chim có cánh cũng nhiều như cát biển;28 Ngài làm các vật đó sa xuống giữa trại quân, Khắp xung quanh nơi ở chúng nó.29 Như vậy chúng nó ăn, được no nê chán lán, Ngài ban cho chúng nó điều chúng nó ước ao.30 Chúng nó chưa xây khỏi điều mình ước ao, Vật thực hãy còn trong miệng chúng nó,31 Bèn có cơn giận của Đức Chúa Trời nổi lên cùng chúng nó, Giết những kẻ béo hơn hết, Đánh hạ những người trai trẻ của Y-sơ-ra-ên.32 Mặc dầu các sự ấy, chúng nó còn phạm tội, Không tin các công việc lạ lùng của Ngài.33 Vì cớ ấy Ngài làm cho các ngày chúng nó tan ra hư không, Dùng sự kinh khiếp làm tiêu các năm chúng nó.34 Khi Ngài đánh giết chúng nó, chúng nó bèn cầu hỏi Ngài, Trở lại tìm cầu Đức Chúa Trời cách sốt sắng.35 Chúng nó bèn nhớ lại rằng Đức Chúa Trời là hòn đá của mình, Đức Chúa Trời Chí cao là Đấng cứu chuộc mình.36 Nhưng chúng nó lấy miệng dua nịnh Ngài, Dùng lưỡi mình nói dối với Ngài.37 Vì lòng chúng nó chẳng khắn khít cùng Ngài, Chúng nó cũng không trung tín trong sự giao ước Ngài.38 Nhưng Ngài, vì lòng thương xót, tha tội ác cho, chẳng hủy diệt chúng nó: Thật, nhiều khi Ngài xây cơn giận Ngài khỏi, chẳng nổi giận đến cực kỳ.39 Ngài nhớ lại chúng nó chẳng qua là xác thịt, Một hơi thở qua, rồi không trở lại.40 Biết mấy lần chúng nó phản nghịch cùng Ngài nơi đồng vắng, Và làm phiền Ngài trong chỗ vắng vẻ!41 Chúng nó lại thử Đức Chúa Trời, Trêu chọc Đấng thánh của Y-sơ-ra-ên.42 Chúng nó không nhớ lại tay của Ngài, Hoặc ngày Ngài giải cứu chúng nó khỏi kẻ hà hiếp;43 Thể nào Ngài đặt các dấu lạ mình tại Ê-díp-tô, Và những phép kỳ mình trong đồng Xô-an;44 Đổi ra huyết các sông Và các dòng nước chúng nó, đến đỗi không thế uống được.45 Ngài sai muỗi cắn nuốt họ, Và ếch làm hại chúng nó;46 Cũng phó hoa lợi chúng nó cho châu chấu, Nộp bông trái công lao họ cho cào cào.47 Ngài phá vườn nho chúng nó bằng mưa đá, Hủy cây sung họ bằng tuyết giá;48 Cũng phó trâu bò chúng nó cho mưa đá, Và nộp bầy chiên họ cho sấm sét.49 Ngài thả nghịch chúng nó cơn giận dữ Ngài, Sự thạnh nộ, sự nóng nả, và gian truân, Tức là một lũ sứ tai họa.50 Ngài mở lối cho cơn giận Ngài, Chẳng dong thứ linh hồn họ khỏi chết, Bèn phó mạng sống chúng nó cho dịch hạch;51 Cũng đánh giết mọi con đầu lòng trong Ê-díp-tô, Tức là cường-tráng sanh đầu ở trong các trại Cham.52 Đoạn Ngài đem dân sự Ngài ra như con chiên. Dẫn dắt họ trong đồng vắng như một bầy chiên.53 Ngài dẫn chúng nó bình an vô sự, chúng nó chẳng sợ chi: Còn biển lấp lại những kẻ thù nghịch họ.54 Ngài đưa họ đến bờ cõi thánh Ngài, Tức đến núi mà tay hữu Ngài đã được.55 Ngài cũng đuổi các dân khỏi trước mặt chúng nó, Bắt thăm và chia xứ làm sản nghiệp cho họ, Khiến các chi phái Y-sơ-ra-ên ở trong trại của các dân ấy.56 Dầu vậy, chúng nó thử và phản nghịch Đức Chúa Trời Chí cao, Không giữ các chứng cớ của Ngài;57 Nhưng trở lòng, ở bất trung như các tổ phụ mình: Chúng nó sịa như cây cung sai lệch.58 Nhơn vì các nơi cao, chúng nó chọc giận Ngài, Giục Ngài phân bì tại vì những tượng chạm.59 Khi Đức Chúa Trời nghe điều ấy, bèn nổi giận, Gớm ghiếc Y-sơ-ra-ên quá đỗi;60 Đến nỗi bỏ đền tạm tại Si-lô, Tức là trại Ngài đã dựng giữa loài người;61 Phó sức lực Ngài bị dẫn tù, Và nộp vinh hiển Ngài vào tay cừu địch.62 Ngài cũng phó dân sự Ngài cho bị thanh gươm, Và nổi giận cùng cơ nghiệp mình.63 Lửa thiêu nuốt những gã trai trẻ họ, Còn các nữ đồng trinh không có ai hát nghinh thú.64 Những thầy tế lễ họ bị gươm sa ngã, Song các người góa bụa không than khóc.65 Bấy giờ Chúa tỉnh thức như người khỏi giấc ngủ, Khác nào kẻ mạnh dạn reo la vì cớ rượu.66 Ngài hãm đánh những kẻ cừu địch lui lại, Làm cho chúng nó bị sỉ nhục đời đời.67 Vả lại, Ngài từ chối trại Giô-sép, Cũng chẳng chọn chi phái Ep-ra-im;68 Bèn chọn chi phái Giu-đa, Là núi Si-ôn mà Ngài yêu mến.69 Ngài xây đền thánh Ngài giống như nơi rất cao, Khác nào trái đất mà Ngài đã sáng lập đời đời.70 Ngài cũng chọn Đa-vít là tôi tớ Ngài, Bắt người từ các chuồng chiên:71 Ngài đem người khỏi bên các chiên cho bú, Đặng người chăn giữ Gia-cốp, là dân sự Ngài, Và Y-sơ-ra-ên, là cơ nghiệp Ngài.72 Như vậy, người chăn giữ họ theo sự thanh liêm lòng người, Và lấy sự khôn khéo tay mình mà dẫn dắt họ.

Veja também

Publicidade
Bíblia Online Bíblia Online

Bíblia Online • Versão: 2026-04-20_12-06-32-