1 "Ouçam-me, todos que procuram justiça,
todos que buscam o Senhor!
Olhem para a rocha da qual foram cortados,
para a pedreira de onde foram extraídos.
2 Sim, pensem em Abraão, seu antepassado,
e em Sara, que deu à luz sua nação.
Abraão era apenas um quando eu o chamei,
mas o abençoei e o tornei uma grande nação."
3 O Senhor voltará a consolar Sião
e terá compaixão de suas ruínas.
Seu deserto florescerá como o Éden,
sua terra desolada, como o jardim do Senhor.
Ali haverá alegria e exultação,
e cânticos de gratidão encherão o ar.
4 "Ouça-me, povo meu;
escute-me, nação minha,
pois minha lei será proclamada,
e meu juízo se tornará luz para as nações.
5 Minha justiça logo virá,
minha salvação está a caminho;
meu braço forte julgará as nações.
Todas as terras distantes olharão para mim
e aguardarão com esperança meu braço poderoso.
6 Levantem os olhos para os céus lá no alto
e olhem para a terra embaixo.
Os céus desaparecerão como fumaça,
e a terra se gastará como uma peça de roupa.
Os habitantes da terra morrerão como moscas,
mas minha salvação é permanente;
meu governo justo não terá fim!
7 "Ouçam-me, vocês que sabem a diferença entre certo e errado,
que têm minha lei no coração.
Não se assustem com o desprezo das pessoas,
nem temam seus insultos.
8 Pois a traça os comerá como se fossem uma roupa;
o verme os devorará como se fossem lã.
Minha justiça, porém, durará para sempre;
minha salvação continuará de geração em geração!"
9 Desperta, desperta, ó Senhor! Veste-te de força!
Move teu braço poderoso!
Levanta-te como fizeste nos dias passados,
quando mataste o Egito, o dragão do Nilo.
10 Não és o mesmo hoje,
aquele que secou as águas
e fez um caminho no fundo do mar
para que seu povo atravessasse?
11 Os que foram resgatados pelo Senhor voltarão;
entrarão em Sião cantando,
coroados de alegria sem fim.
Tristeza e lamento desaparecerão,
e eles se encherão de alegria e exultação.
12 "Sim, sou eu quem os consola;
por que, então, temem simples mortais,
que murcham como o capim e desaparecem?
13 Vocês, porém, se esqueceram do Senhor, seu Criador,
aquele que estendeu os céus
e lançou os alicerces da terra.
Viverão com medo de opressores humanos?
Continuarão a temer a ira de seus inimigos?
Onde está a fúria deles agora?
14 Em breve, todos vocês cativos serão libertos;
prisão, fome e morte não serão seu destino!
15 Pois eu sou o Senhor, seu Deus,
que agita os mares e faz as ondas rugirem;
meu nome é Senhor dos Exércitos.
16 Pus minhas palavras em sua boca
e o escondi em segurança em minha mão.
Estendi os céus
e lancei os alicerces da terra.
Sou eu quem diz a Israel:
‘Tu és meu povo!’."
17 Desperte, desperte, ó Jerusalém!
Você bebeu do cálice da ira do Senhor,
bebeu do cálice do terror,
virou-o até a última gota.
18 Não sobrou nenhum de seus filhos
para pegá-la pela mão e guiá-la.
19 Duas calamidades a atingiram:
desolação e destruição, fome e guerra.
E quem restou para ter compaixão de você?
Quem restou para consolá-la?
20 Seus filhos desmaiaram e estão caídos pelas ruas,
indefesos como antílopes pegos numa rede.
O Senhor derramou sua ira,
sim, Deus os repreendeu.
21 Agora, porém, ouçam isto, vocês que estão aflitos
e completamente embriagados,
mas não com vinho.
22 Assim diz o Senhor Soberano,
seu Deus e Defensor:
"Vejam, tirei de suas mãos o cálice terrível;
não beberão mais de minha ira.
23 Agora, darei esse cálice aos que os atormentaram
e lhes disseram:
‘Pisaremos em vocês no pó
e andaremos sobre suas costas’".
Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.
1 Các ngươi là kẻ theo sự công bình, là kẻ tìm Đức Giê-hô-va, hãy nghe ta! Khá nhìn xem vầng đá mà các ngươi đã được đục ra, và cái lỗ của hang mà các ngươi đã được đào lên!2 Hãy nghĩ đến tổ ngươi là Ap-ra-ham, cùng Sa-ra, là người đã sanh sản các ngươi; ta đã gọi Ap-ra-ham khi người chỉ có một mình; ta đã ban phước cho người nên nhiều.3 Vì Đức Giê-hô-va đã yên ủi Si-ôn; Ngài đã yên ủi mọi nơi đổ nát của nó. Ngài đã khiến đồng vắng nên như vườn Ê-đen, nơi sa mạc nên như vườn Đức Giê-hô-va; giữa vườn ấy sẽ có sự vui vẻ, mừng rỡ, tạ ơn, và tiếng ca hát.4 Hỡi dân ta, hãy chăm chỉ mà nghe ta; hỡi nước ta, hãy lắng tai cho ta! Vì sẽ có luật pháp ra từ ta, và ta sẽ lập sự công bình làm sự sáng cho các dân.5 Sự công bình của ta đã gần; sự cứu rỗi của ta đã ra, cánh tay ta sẽ xét đoán các dân. Các cù lao sẽ trông đợi ta, và chúng nó sẽ nhờ cậy cánh tay ta.6 Hãy ngước mắt lên các từng trời và cúi xem dưới đất; vì các từng trời sẽ tan ra như khói, đất sẽ cũ như áo, dân cư trên đất sẽ chết như ruồi: nhưng sự cứu rỗi của ta còn đời đời, sự công bình của ta chẳng hề bị bỏ đi.7 Hỡi dân biết điều công nghĩa, ghi luật pháp ta trong lòng, hãy nghe ta! Chớ e người ta chê bai, đừng sợ họ nhiếc móc.8 Vì sâu sẽ cắn nuốt họ như cắn áo, mọt sẽ ăn họ như ăn lông chiên; nhưng sự công bình của ta sẽ còn mãi, sự cứu rỗi của ta còn đến muôn đời.9 Hỡi cánh tay Đức Giê-hô-va, hãy thức dậy, thức dậy! Hãy mặc lấy sức mạnh đi! Hãy thức dậy như ngày xưa, như các đời thượng cổ! Há chẳng phải Ngài là Đấng đã phân thây Ra-háp và đâm con quái vật lớn sao?10 Há chẳng phải Ngài là Đấng đã làm cạn biển, tắt nước vực lớn, làm cho biển sâu ra một con đường, hầu cho dân đã được chuộc đi qua sao?11 Dân mà Đức Giê-hô-va đã chuộc sẽ trở về, sẽ hát mà đến Si-ôn. Sự hỉ lạc vô cùng sẽ đội trên đầu họ, họ sẽ được vui vẻ mừng rỡ; sự buồn bực than vãn sẽ tránh đi.12 Ta, chính ta, là Đấng yên ủi các ngươi. Ngươi là ai, mà sợ loài người hay chết, sợ con trai loài người là kẻ sẽ trở nên như cỏ?13 mà lại quên Đức Giê-hô-va, Đấng tạo ngươi, đã giương các từng trời và lập nền đất, và trọn ngày cứ run sợ về cơn giận của kẻ ức hiếp khi nó toan hủy diệt ngươi? Vậy thì bây giờ chớ nào cơn giận của kẻ ức hiếp ấy ở đâu?14 Kẻ bị bắt đem đi sẽ chóng được tha ra; sẽ chẳng chết trong hầm, và cũng không thiếu lương thực.15 Vì ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, tức là Đấng làm cho biển động, sóng bổ ầm ầm. Đức Giê-hô-va vạn quân là danh Ngài.16 Ta đã để lời nói ta trong miệng ngươi, và cho ngươi núp dưới bóng bàn tay ta, đặng dựng các từng trời và lập nên đất, cùng nói với Si-ôn rằng: Ngươi là dân ta!17 Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy thức dậy, thức dậy, và đứng lên! Ngươi đã uống chén thạnh nộ từ tay Đức Giê-hô-va; đã uống cạn chén xoàng-ba, uống cho tới cặn.18 Trong vòng các con trai mà Giê-ru-sa-lem đã sanh ra, chẳng một đứa nào để dắt nó; trong vòng các con trai nó đã nuôi, chẳng một đứa nào đến cầm lấy tay.19 Hai sự nầy, tức là diệt vong và hủy phá, đói kém và gươm đao, đã đến cho ngươi, mà ai là kẻ sầu não vì ngươi? Ta sẽ lấy gì yên ủi ngươi?20 Các con trai ngươi đều hao mòn, nằm ngổn ngang nơi ngã ba đường phố, như con nai mắc trong lưới, đầy cơn giận của Đức Giê-hô-va và sự quở trách của Đức Chúa Trời ngươi!21 Vậy, bây giờ, hỡi ngươi là kẻ khốn nạn, là kẻ say nhưng không vì rượu, hãy nghe điều nầy.22 Chúa Giê-hô-va ngươi, Đức Chúa Trời ngươi, là Đấng binh vực dân mình, phán như vầy: Nầy, ta đã lấy lại chén xoàng ba từ tay ngươi, tức là cặn của chén thạnh nộ ta, rày về sau ngươi sẽ không uống nó nữa.23 Ta sẽ để chén ấy trong tay các kẻ hà hiếp ngươi, tức là các kẻ bảo ngươi rằng: Hãy cúi xuống, đặng chúng ta bước ngang qua! Rồi ngươi cong lưng sát đất, như con đường cho người ta qua lại.