1 "Vejam meu servo, que eu fortaleço;
ele é meu escolhido, que me dá alegria.
Pus sobre ele meu Espírito;
ele trará justiça às nações.
2 Não gritará,
nem levantará a voz em público.
3 Não esmagará a cana quebrada,
nem apagará a chama que já está fraca;
fará justiça a todos os injustiçados.
4 Não vacilará nem desanimará,
enquanto não fizer a justiça prevalecer em toda a terra.
Até mesmo terras distantes, do outro lado do mar,
aguardarão suas instruções."
5 Deus, o Senhor, criou os céus e os estendeu;
criou a terra e tudo que nela há.
Dá fôlego a cada um
e vida a todos que caminham sobre a terra.
É ele quem diz:
6 "Eu, o Senhor, o chamei para mostrar minha justiça;
eu o tomarei pela mão e o protegerei.
Eu o darei a meu povo, Israel,
como símbolo de minha aliança com eles,
e você será luz para guiar as nações:
7 abrirá os olhos dos cegos,
libertará da prisão os cativos,
livrará os que estão em calabouços escuros.
8 "Eu sou o Senhor; este é meu nome!
Não darei minha glória a ninguém,
não repartirei meu louvor com ídolos esculpidos.
9 Tudo que profetizei se cumpriu,
e agora profetizarei novamente;
eu lhes falarei do futuro antes que aconteça".
10 Cantem um novo cântico ao Senhor,
cantem seu louvor desde os confins da terra!
Cantem, vocês que navegam pelos mares,
todos vocês que moram em litorais distantes!
11 Levantem a voz, cidades do deserto,
alegrem-se as vilas de Quedar!
Exultem, habitantes de Sela,
aclamem do alto dos montes!
12 Que o mundo inteiro glorifique o Senhor
e cante seu louvor!
13 O Senhor marchará como herói poderoso;
sairá como guerreiro, cheio de fúria.
Dará seu grito de guerra
e esmagará todos os seus inimigos.
14 "Durante muito tempo, fiquei em silêncio;
sim, me contive.
Agora, porém, como a mulher no parto,
gritarei, gemerei e ficarei ofegante.
15 Arrasarei os montes e as colinas
e acabarei com sua vegetação.
Tornarei os rios em terra seca
e secarei os açudes.
16 Conduzirei este povo cego por um novo caminho
e o guiarei por um rumo desconhecido.
Transformarei em luz a escuridão diante dele
e tornarei planos os trechos acidentados.
Sim, farei estas coisas;
não o abandonarei.
17 Mas os que confiam em ídolos
e dizem: ‘Vocês são nossos deuses’,
sofrerão vergonhosa derrota."
18 "Ouçam, surdos!
Olhem e vejam, cegos!
19 Quem é cego como meu povo, meu servo?
Quem é surdo como meu mensageiro?
Quem é cego como meu povo escolhido,
o servo do Senhor?
20 Vocês veem e reconhecem o que é certo,
mas se recusam a fazê-lo.
Ouvem com os ouvidos,
mas não prestam atenção."
21 Porque o Senhor é justo,
ele exaltou sua lei gloriosa.
22 Seu povo, porém, foi roubado e saqueado,
escravizado, aprisionado e apanhado numa armadilha.
São presa fácil para qualquer um
e não têm quem os proteja,
ninguém que os leve de volta para casa.
23 Quem ouvirá essas lições do passado
e verá a ruína que os espera no futuro?
24 Quem permitiu que Israel fosse roubado e ferido?
Foi o Senhor, contra quem pecamos,
pois seu povo não andou em seu caminho,
nem obedeceu à sua lei.
25 Por isso ele derramou sobre eles sua ira ardente
e os destruiu na batalha.
Ficaram envoltos em chamas,
mas se recusaram a entender.
Foram consumidos pelo fogo,
mas não aprenderam a lição.
Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.
1 Nầy, đầy tớ ta đây, là kẻ ta nâng đỡ; là kẻ ta chọn lựa, là kẻ mà linh hồn ta lấy làm đẹp lòng. Ta đã đặt Thần ta trên người, người sẽ tỏ ra sự công bình cho các dân ngoại.2 Người sẽ chẳng kêu la, chẳng lên tiếng, chẳng để ngoài đường phố nghe tiếng mình.3 Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã giập, và chẳng dụt tim đèn còn hơi cháy. Người sẽ lấy lẽ thật mà tỏ ra sự công bình.4 Người chẳng mòn mỏi, chẳng ngã lòng, cho đến chừng nào lập xong sự công bình trên đất; các cù lao sẽ trông đợi luật pháp người.5 Giê-hô-va Đức Chúa Trời, là Đấng đã dựng nên các từng trời và giương ra, đã trải đất với mọi sự ra bởi nó, đã ban hơi sống cho dân ở trên nó, và thần linh cho mọi loài đi trên nó, có phán như vầy:6 Ta, Đức Giê-hô-va, đã kêu gọi ngươi trong sự công bình; ta sẽ nắm tay ngươi và giữ lấy ngươi. Ta sẽ phó ngươi làm giao ước của dân nầy, làm sự sáng cho các dân ngoại,7 để mở mắt kẻ mù, làm cho kẻ tù ra khỏi khám, kẻ ngồi trong tối tăm ra khỏi ngục.8 Ta là Đức Giê-hô-va; ấy là danh ta. Ta chẳng nhường sự vinh hiển ta cho một đấng nào khác, cũng không nhường sự tôn trọng ta cho những tượng chạm!9 Nầy, những sự đầu tiên đã ứng nghiệm rồi, nay ta lại rao cho các ngươi sự mới; ta làm cho các ngươi biết trước khi nó nổ ra.10 Các ngươi là kẻ đi biển cùng mọi vật ở trong biển, các cù lao cùng dân cư nó, hãy hát bài ca tụng mới cho Đức Giê-hô-va, hãy từ nơi đầu cùng đất ngợi khen Ngài!11 Đồng vắng cùng các thành nó hãy cất tiếng lên; các làng Kê-đa ở cũng vậy; dân cư Sê-la hãy hát, hãy kêu lên từ trên chót núi!12 Hãy dâng vinh hiển cho Đức Giê-hô-va, và rao sự ngợi khen Chúa trong các cù lao!13 Đức Giê-hô-va sẽ ra như người mạnh dạn; giục lòng sốt sắng như người lính chiến; kêu la quát tháo; ra sức cự lại kẻ thù nghịch mình.14 Ta làm thinh đã lâu; ta đã nín lặng, ta đã cầm mình. Nhưng bây giờ, ta rên la, thở hào hễn, như đờn bà sanh đẻ.15 Ta sắp phá hoang núi và đồi, làm cho cỏ cây khô héo; biến sông thành cù lao, làm cho hồ ao cạn tắt.16 Ta sẽ khiến kẻ mù đi trên con đường mình không thuộc, dắt họ bởi các nẻo chẳng quen; ta sẽ đổi bóng tối trước mặt họ ra ánh sáng, nơi cong quẹo ra ngay thẳng. Thật, ta sẽ làm các sự đó, và không lìa bỏ chúng nó đâu.17 Song những kẻ cậy các tượng chạm, xưng các tượng đúc rằng: Các ngài là thần chúng tôi, thì sẽ đều giựt lùi và mang xấu hổ!18 Hỡi những kẻ điếc, hãy nghe; còn các ngươi là kẻ mù, hãy mở mắt và thấy!19 Ai là mù, há chẳng phải đầy tớ ta sao? Ai là điếc như sứ giả mà ta đã sai đi? Ai là mù như kẻ đã hòa thuận cùng ta! Ai là mù như đầy tớ của Đức Giê-hô-va?20 Ngươi thấy nhiều sự, mà không giữ chi hết; ngươi vận có lỗ tai ngỏ, mà không nghe chi hết.21 Đức Giê-hô-va vui lòng vì sự công bình mình, làm cho luật pháp cả sáng và tôn trọng.22 Nhưng ấy là một dân bị cướp bị giựt: hết thảy đều bị mắc lưới trong hang và giam trong ngục; chúng nó làm của cướp mà chẳng ai giải cứu; làm mồi mà chẳng ai nói rằng: Hãy trả lại!23 Trong vòng các ngươi ai là kẻ lắng tai nghe điều nầy, ai để ý đến và nghe sự xảy có về sau?24 Ai đã phó Gia-cốp cho sự cướp bóc, và Y-sơ-ra-ên cho quân trộm cướp? Há chẳng phải Đức Giê-hô-va, là Đấng mà chúng ta phạm tội nghịch cùng, đường lối Ngài chúng nó chẳng noi theo, luật pháp Ngài chúng nó chẳng vâng giữ?25 Cho nên Chúa đã trút cơn thạnh nộ và sự chiến tranh dữ dội trên nó; lửa đốt tứ bề mà nó không biết; lửa thiêu cháy nó, mà cũng chẳng lấy làm lo.