1 O uso de balanças desonestas é detestável para o Senhor,
mas ele se alegra com pesos exatos.
2 O orgulho leva à desgraça,
mas com a humildade vem a sabedoria.
3 A honestidade guia os justos;
a desonestidade destrói os desleais.
4 As riquezas de nada ajudarão no dia do juízo,
mas uma vida justa livra da morte.
5 A integridade dirige os passos do justo,
mas o peso do pecado cai sob os perversos.
6 A justiça dos justos os livra;
a ambição dos desleais os apanha numa armadilha.
7 Quando o perverso morre, sua esperança morre com ele,
pois confiou na própria força.
8 O justo é salvo da angústia,
mas o perverso a recebe em lugar dele.
9 O hipócrita, com suas palavras, destrói seus amigos,
mas o conhecimento livra os justos.
10 A cidade inteira comemora o sucesso dos justos;
todos gritam de alegria quando morrem os perversos.
11 A cidade prospera pelos benefícios que os justos trazem,
mas as palavras dos perversos a destroem.
12 É falta de bom senso desprezar o próximo;
a pessoa sensata permanece calada.
13 O fofoqueiro espalha segredos,
mas a pessoa confiável sabe guardar confidências.
14 Sem uma liderança sábia, a nação cai;
ter muitos conselheiros lhe dá segurança.
15 Quem aceita ser fiador terá problemas;
quem evita esse compromisso está seguro.
16 A mulher bondosa ganha respeito;
tudo que os homens cruéis obtêm é riqueza.
17 Quem faz o bem beneficia a si mesmo;
quem pratica o mal só se prejudica.
18 A riqueza do perverso dura apenas um momento,
mas a recompensa do justo é duradoura.
19 O justo encontra a vida;
o perverso encontra a morte.
20 Os perversos de coração são detestáveis para o Senhor,
mas ele se alegra com os que andam em integridade.
21 O perverso certamente será castigado,
mas os justos serão poupados.
22 A mulher bonita, mas indiscreta,
é como anel de ouro em focinho de porco.
23 Os justos têm a expectativa de uma recompensa,
enquanto os perversos só podem esperar o juízo.
24 Quem dá com generosidade se torna mais rico,
mas o mesquinho perde tudo.
25 O generoso prospera;
quem revigora outros será revigorado.
26 O povo amaldiçoa quem esconde os cereais,
mas abençoa quem os vende no tempo de necessidade.
27 Quem procura o bem encontra favor;
quem procura o mal será encontrado por ele.
28 Quem confia em seu dinheiro cairá,
mas o justo floresce como a verde folhagem.
29 Quem causa problemas à família herda o vento;
o insensato se torna servo do sábio.
30 O fruto do justo é árvore de vida;
o sábio conquista pessoas.
31 Se o justo recebe o que merece aqui na terra,
quanto mais o pecador perverso.
Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.
1 Cây cân giả lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Nhưng trái cân đúng được đẹp lòng Ngài.2 Khi kiêu ngạo đến, sỉ nhục cũng đến nữa; Nhưng sự khôn ngoan vẫn ở với người khiêm nhượng.3 Sự thanh liêm của người ngay thẳng dẫn dắt họ; Còn sự gian tà của kẻ bất trung sẽ hủy diệt chúng nó.4 Trong ngày thạnh nộ, tài sản chẳng ích chi cả; Duy công bình giải cứu khỏi sự chết.5 Sự công bình của người trọn vẹn ban bằng đường lối người; Nhưng kẻ hung ác vì gian ác mình mà sa ngã.6 Sự công bình của người ngay thẳng sẽ giải cứu họ; Song kẻ bất trung bị mắc trong sự gian ác của mình.7 Khi kẻ ác chết, sự trông mong nó mất; Và sự trông đợi của kẻ cường bạo bị duyệt.8 Người công bình được cứu khỏi hoạn nạn; Rồi kẻ hung ác sa vào đó thế cho người.9 Kẻ ác lấy lời nói mà làm tàn hại người lân cận mình; Còn các người công bình nhờ tri thức mà được cứu khỏi.10 Cả thành đều vui vẻ về sự may mắn của người công bình; Nhưng khi kẻ ác bị hư mất, bèn có tiếng reo mừng.11 Nhờ người ngay thẳng chúc phước cho, thành được cao trọng; Song tại miệng kẻ tà ác, nó bị đánh đổ.12 Kẻ nào khinh dể người lân cận mình thiếu trí hiểu; Nhưng người khôn sáng làm thinh.13 Kẻ đi thèo lẻo tỏ ra điều kín đáo; Còn ai có lòng trung tín giữ kín công việc.14 Dân sự sa ngã tại không chánh trị; Song nếu có nhiều mưu sĩ, bèn được yên ổn.15 Người nào bảo lãnh cho người ngoại, ắt bị hại; Nhưng ai ghét cuộc bảo lãnh, bèn được bình an vô sự.16 Người đờn bà có duyên được sự tôn trọng; Còn người đờn ông hung bạo được tài sản.17 Người nhơn từ làm lành cho linh hồn mình; Còn kẻ hung bạo xui khổ cực cho thịt mình.18 Kẻ dữ ăn được công giá hư giả; Song ai gieo đều công bình hưởng phần thưởng chắc chắn.19 Người nào vững lòng ở công bình được đến sự sống; Còn kẻ săn theo ác gây sự chết cho mình.20 Kẻ có lòng gian tà lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Nhưng ai có tánh hạnh trọn vẹn được đẹp lòng Ngài.21 Quả thật kẻ gian ác chẳng hề khỏi bị hình phạt; Song dòng dõi người công bình sẽ được cứu khỏi.22 Một người đờn bà đẹp đẽ mà thiếu dẽ dặt, Khác nào một vòng vàng đeo nơi mũi heo.23 Sự ao ước của người công bình chỉ là điều thiện; Còn điều kẻ ác trông đợi, ấy là cơn thạnh nộ.24 Có người rải của mình ra, lại càng thêm nhiều lên; Cũng có người chắt lót quá bực, nhưng chỉ được sự thiếu thốn.25 Lòng rộng rãi sẽ được no nê; Còn ai nhuần gội, chính người sẽ được nhuần gội.26 Kẻ nào cầm giữ lúa thóc, bị dân sự rủa sả; Song sự chúc phước sẽ giáng trên đầu người bán nó ra.27 Ai tìm cầu sự thiện, tìm kiếm ân điển; Nhưng ai tìm cầu điều ác, tất ác sẽ xảy đến cho nó.28 Kẻ nào tin cậy nơi của cải mình sẽ bị xiêu ngã; Còn người công bình được xanh tươi như lá cây.29 Ai khuấy rối nhà mình sẽ được gió làm cơ nghiệp; Còn kẻ điên cuồng trở nên tôi tớ cho người có lòng khôn ngoan.30 Kết quả của người công bình giống như cây sự sống; Người khôn ngoan có tài được linh hồn người ta.31 Kìa, người công bình được báo đáp nơi thế thượng; Phương chi kẻ hung ác và kẻ có tội!