1 Para aprender, é preciso amar a disciplina;
é estupidez odiar a repreensão.
2 O Senhor aprova a pessoa de bem,
mas condena quem planeja o mal.
3 A perversidade nunca traz estabilidade,
mas a raiz dos justos permanecerá firme.
4 A mulher virtuosa coroa de honra seu marido,
mas a que age vergonhosamente é como câncer em seus ossos.
5 Os planos do justo são corretos,
mas os conselhos do perverso são traiçoeiros.
6 As palavras do perverso são emboscada mortal,
mas as palavras dos justos salvam vidas.
7 Os perversos morrem e desaparecem,
mas a família dos justos permanece firme.
8 O sensato recebe elogios,
mas o perverso de coração é desprezado.
9 É melhor ser uma pessoa simples e ter quem a ajude
que aparentar ser quem não é e não ter o que comer.
10 O justo cuida de seus animais,
mas os perversos são sempre cruéis.
11 Quem trabalha com dedicação tem fartura de alimento;
quem corre atrás de fantasias não tem juízo.
12 Os ladrões invejam o despojo uns dos outros,
mas os justos estão bem arraigados e florescem.
13 O perverso é apanhado na armadilha das próprias palavras,
mas o justo escapa dessa aflição.
14 As palavras sábias produzem muitos benefícios,
e o trabalho árduo é recompensado.
15 O insensato pensa que sua conduta é correta,
mas o sábio dá ouvidos aos conselhos.
16 O insensato se ira com facilidade,
mas o sábio ignora a ofensa.
17 A testemunha honesta diz a verdade;
a testemunha falsa conta mentiras.
18 Os comentários de algumas pessoas ferem,
mas as palavras dos sábios trazem cura.
19 Palavras verdadeiras resistem à prova do tempo,
mas as mentiras logo ficam evidentes.
20 O engano enche o coração dos que tramam o mal;
a alegria enche o coração dos que promovem a paz.
21 Nenhum mal vem sobre o justo,
mas os perversos enfrentam todo tipo de dificuldade.
22 Os lábios mentirosos são detestáveis para o Senhor,
mas os que dizem a verdade lhe trazem alegria.
23 O sábio não se gaba de seu conhecimento,
mas os tolos mostram a todos sua insensatez.
24 Quem trabalha com dedicação chega a ser líder,
mas o preguiçoso se torna escravo.
25 A preocupação deprime a pessoa,
mas uma palavra de incentivo a anima.
26 O justo dá bons conselhos a seus amigos,
mas os perversos os desencaminham.
27 O preguiçoso nem mesmo cozinha o animal que caçou,
mas o que trabalha com dedicação valoriza tudo que possui.
28 O caminho dos justos conduz à vida;
é uma estrada que não leva à morte.
Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.
1 Ai ưa điều sửa phạt ưa sự tri thức; Nhưng kẻ ghét sự quở trách là ngây dại.2 Người lành được ơn của Đức Giê-hô-va; Nhưng Đức Chúa Trời định tội cho người toan mưu ác.3 Loài người chẳng phải vì hung ác mà được lập vững bền; Song rễ người công bình chẳng bị lay động.4 Người đờn bà nhơn đức là mão triều thiên cho chồng nàng; Còn vợ làm xấu hổ khác nào sự mục trong xương cốt người.5 Tư tưởng người nghĩa chỉ là công bình; Song mưu luận kẻ ác đều là giả dối.6 Các lời kẻ hung ác rình rập làm đổ huyết ra; Song miệng người ngay thẳng giải cứu người khỏi.7 Đánh đổ kẻ hung ác thì họ chẳng còn nữa; Nhưng nhà người công bình còn đứng vững.8 Người ta được khen ngợi tùy theo sự khôn sáng mình; Còn kẻ có lòng tà vạy sẽ bị khinh dể.9 Thà một người ở bực hèn hạ và có tôi tớ, Còn hơn kẻ tự tôn mà lại thiếu ăn.10 Người công bình coi sóc sự sống của súc vật mình; Còn lòng thương xót của kẻ dữ khác nào sự hung bạo.11 Ai cày đất mình sẽ được vật thực dư dật; Còn ai theo kẻ biếng nhác thiếu trí hiểu.12 Kẻ hung ác tham lam của hoạch tài; Song rễ của người công bình sanh bông trái.13 Trong sự vi phạm của môi miệng có một cái bẫy tàn hại; Nhưng người công bình được thoát khỏi sự hoạn nạn.14 Nhờ bông trái của môi miệng mình, người sẽ được no đầy phước; Và người ta sẽ được báo lại tùy theo việc tay mình đã làm.15 Đường lối của kẻ ngu muội vốn ngay thẳng theo mắt nó; Còn người khôn ngoan nghe lời khuyên dạy.16 Sự giận dữ của kẻ ngu muội liền lộ ra tức thì; Còn người khôn khéo che lấp sỉ nhục mình.17 Kẻ nào nói thật, rao truyền sự công bình; Song kẻ làm chứng gian, phô sự giả dối.18 Lời vô độ đâm xoi khác nào gươm; Nhưng lưỡi người khôn ngoan vốn là thuốc hay.19 Môi chân thật được bền đỗ đời đời; Song lưỡi giả dối chỉ còn một lúc mà thôi.20 Sự phỉnh gạt ở trong lòng kẻ toan mưu hại; Nhưng sự vui vẻ thuộc về người khuyên lơn sự hòa bình.21 Chẳng một tai họa nào xảy đến cho người công bình; Song kẻ hung ác sẽ bị đầy đau đớn.22 Môi miệng nói dối giả lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Song ai ăn ở trung thành được đẹp lòng Ngài.23 Người khôn khéo giấu điều mình biết; Còn lòng kẻ ngu muội xưng ra sự điên dại mình.24 Tay người siêng năng sẽ cai trị; Nhưng tay kẻ biếng nhác phải phục dịch.25 Sự buồn rầu ở nơi lòng người làm cho nao sờn; Nhưng một lời lành khiến lòng vui vẻ.26 Người công bình dẫn đường cho kẻ lân cận mình; Còn các nẻo kẻ dữ làm sai lạc chúng.27 Kẻ biếng nhác không chiên nướng thịt mình đã săn; Song người siêng năng được tài vật quí báu của loài người.28 Sự sống ở nơi đường công bình; Trên lối nó không có sự chết.