1 É melhor ser pobre e honesto
que ser desonesto e tolo.
2 De nada adianta o entusiasmo sem conhecimento;
a pressa resulta em escolhas erradas.
3 O insensato arruína a própria vida
e depois se ira contra o Senhor.
4 A riqueza atrai muitos que se dizem amigos,
mas a pobreza afasta todos eles.
5 A testemunha falsa não ficará sem castigo;
o mentiroso também não escapará.
6 Muitos buscam o favor de quem governa;
todos querem ser amigos daquele que dá presentes.
7 Se até os parentes do pobre o desprezam,
quanto mais seus amigos o evitarão!
Ainda que o pobre suplique,
eles todos o abandonam.
8 Quem adquire bom senso ama a si mesmo;
quem dá valor ao entendimento prospera.
9 A testemunha falsa não ficará sem castigo;
o mentiroso será destruído.
10 Não é certo o tolo viver no luxo
nem o escravo governar sobre príncipes.
11 O sensato não perde a calma,
mas conquista respeito ao ignorar as ofensas.
12 A ira do rei é como o rugido do leão,
mas seu favor é como o orvalho sobre a grama.
13 O filho tolo é uma desgraça para o pai;
a esposa briguenta é irritante como uma goteira.
14 Os pais deixam casas e riquezas como herança para os filhos,
mas apenas o Senhor pode dar uma esposa prudente.
15 O preguiçoso dorme profundamente,
mas sua apatia o leva a passar fome.
16 Quem guarda os mandamentos preserva a vida;
quem os despreza morrerá.
17 Quem ajuda os pobres empresta ao Senhor;
ele o recompensará.
18 Discipline seus filhos enquanto há esperança;
do contrário, você destruirá a vida deles.
19 A pessoa que se ira facilmente deve sofrer as consequências;
se você a livrar uma vez, terá de fazê-lo novamente.
20 Obtenha todo conselho e instrução que puder,
e você será sábio para o resto da vida.
21 É da natureza humana fazer planos,
mas o propósito do Senhor prevalecerá.
22 A lealdade torna a pessoa cativante;
é melhor ser pobre que desonesto.
23 O temor do Senhor conduz à vida;
dá segurança e proteção contra o mal.
24 O preguiçoso pega a comida na mão,
mas não se dá o trabalho de levá-la à boca.
25 Se você castigar o zombador, o ingênuo aprenderá uma lição;
se corrigir o sábio, ele se tornará ainda mais sábio.
26 O filho que maltrata o pai ou manda embora a mãe
causa vergonha e desonra pública.
27 Meu filho, se você deixar de ouvir a instrução,
dará as costas para o conhecimento.
28 A testemunha corrupta zomba da justiça;
a boca do perverso devora o mal.
29 O castigo está preparado para os zombadores,
assim como o açoite para as costas dos tolos.
Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.
1 Thà người nghèo khổ ăn ở thanh liêm, Còn hơn là kẻ môi miệng gian tà và là một kẻ ngây dại.2 Lòng thiếu tri thức ấy chẳng phải một điều hay; Vả kẻ nào vội bước bị vấp phạm.3 Sự ngu dại của người nào làm cho hư hỏng đường lối mình, Và lòng người oán Đức Giê-hô-va.4 Sự giàu có kết nhiều bậu bạn; Còn kẻ khó khăn dầu bạn cũng lìa bỏ.5 Chứng gian nào chẳng bị phạt; Và kẻ buông điều giả dối không sao thoát khỏi.6 Có nhiều kẻ tìm ơn người rộng rãi; Và mỗi người đều là bằng hữu của kẻ hay ban lễ vật.7 Hết thảy anh em ruột của kẻ nghèo đều ghét người; Phương chi bậu bạn sẽ lìa xa khỏi người! Người lấy lời đuổi theo chúng, chúng chẳng còn đó nữa!8 Ai có được sự khôn ngoan thương mến linh hồn mình; Còn ai giữ lấy sự thông sáng tìm được phước hạnh.9 Chứng gian sẽ chẳng thoát khỏi bị phạt; Và kẻ buông lời giả dối sẽ bị hư mất.10 An ở sung sướng chẳng xứng hiệp cho kẻ ngu muội; Phương chi kẻ tôi mọi cai trị các hoàng tử!11 Sự khôn ngoan của người khiến cho người chậm nóng giận; Và người lấy làm danh dự mà bỏ qua tội phạm.12 Vua thạnh nộ khác nào sư tử gầm thét; Còn ân dịch người như sương móc xuống trên đồng cỏ.13 Con trai ngu muội là tai họa cho cha nó; Và sự tranh cãi của người vợ vốn một máng xối hằng chảy luôn.14 Nhà cửa và tài sản là cơ nghiệp của tổ phụ để lại; Còn một người vợ khôn ngoan do nơi Đức Giê-hô-va mà đến.15 Sự biếng nhác làm cho ngủ mê; Và linh hồn trễ nải sẽ bị đói khát.16 Ai gìn giữ điều răn, gìn giữ lấy linh hồn mình; Nhưng kẻ nào không coi chừng đường lối mình sẽ thác.17 Ai thương xót kẻ nghèo, tức cho Đức Giê-hô-va vay mượn; Ngài sẽ báo lại việc ơn lành ấy cho người.18 Hãy sửa phạt con ngươi trong lúc còn sự trông cậy; Nhưng chớ toan lòng giết nó.19 Người hay nóng giận dữ tợn, sẽ phải mang hình; Vì nếu con giải cứu hắn, ắt phải giải cứu lại nữa.20 Hay nghe lời khuyên dạy, và tiếp nhận sự giáo hối, Để con được khôn ngoan trong lúc cuối cùng.21 Trong lòng loài người có nhiều mưu kế; Song ý chỉ của Đức Giê-hô-va sẽ thành được.22 Lòng nhơn từ của người làm cho người ta yêu chuộng mình; Và người nghèo khổ là hơn kẻ nói dối.23 Sự kính sợ Đức Giê-hô-va dẫn đến sự sống, Làm cho người ta được ở thỏa nguyện, không bị tai họa lâm đến.24 Kẻ biếng nhác thò tay mình trong dĩa, Rồi không thèm đem nó lên miệng mình nữa.25 Hãy đánh kẻ nhạo báng, thì người ngu dại sẽ trở nên khôn khéo; Khá sửa dạy người thông sáng, ắt người sẽ hiểu điều tri thức.26 Kẻ hãm hại cha mình, và xô đuổi mẹ mình, Là một con trai gây hổ ngươi và chiêu sỉ nhục.27 Hỡi con, hãy thôi nghe sự khuyên dạy Khiến cho con lầm lạc cách xa các lời tri thức.28 Chứng gian tà nhạo báng sự công bình; Và miệng kẻ dữ nuốt tội ác.29 Sự xét đoán dự bị cho kẻ nhạo báng; Và roi vọt sắm sửa cho lưng kẻ ngu muội.