1 O filho sábio aceita a disciplina de seu pai;
o zombador se recusa a ouvir a repreensão.
2 Com palavras sábias consegue-se uma boa refeição,
mas os desleais têm fome de violência.
3 Quem controla a língua terá vida longa;
quem fala demais acaba se arruinando.
4 O preguiçoso muito quer e nada alcança,
mas os que trabalham com dedicação prosperam.
5 O justo odeia mentiras;
o perverso causa vergonha e desonra.
6 A justiça guarda o caminho do íntegro,
mas a perversidade desencaminha o pecador.
7 Alguns que são pobres fingem ser ricos;
outros que são ricos fingem ser pobres.
8 O rico tem como pagar resgate por sua vida;
o pobre nem sequer é ameaçado.
9 A vida dos justos brilha alegremente,
mas a luz dos perversos se apagará.
10 O orgulho só traz conflitos,
mas os que aceitam conselhos são sábios.
11 O dinheiro ganho por meios ilícitos logo acaba;
a riqueza conquistada com trabalho árduo cresce com o tempo.
12 A esperança adiada faz o coração ficar doente,
mas o sonho realizado é árvore de vida.
13 Quem despreza o bom conselho se envolve em dificuldades;
quem respeita o mandamento será bem-sucedido.
14 A instrução do sábio é fonte de vida;
quem a aceita escapa das armadilhas da morte.
15 O sensato é respeitado;
o desleal caminha para a destruição.
16 O sábio pensa antes de agir;
os tolos se gabam de sua insensatez.
17 O mensageiro desleal depara com dificuldades,
mas o mensageiro confiável traz cura.
18 Quem despreza a disciplina acabará em pobreza e vergonha;
quem aceita a repreensão será honrado.
19 É agradável ver sonhos se realizarem,
mas os tolos se recusam a se afastar do mal.
20 Quem anda com os sábios se torna sábio,
mas quem anda com os tolos sofrerá as consequências.
21 Desgraças perseguem os pecadores,
enquanto bênçãos recompensam os justos.
22 A pessoa de bem deixa herança para os netos,
mas a riqueza do pecador vai para as mãos do justo.
23 As terras dos pobres produzem muito alimento,
mas a injustiça tudo consome.
24 Quem não corrige os filhos mostra que não os ama;
quem ama os filhos se preocupa em discipliná-los.
25 O justo come até se satisfazer,
mas o estômago dos perversos fica vazio.
Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.
1 Con khôn ngoan nghe sự khuyên dạy của cha; Song kẻ nhạo báng không khứng nghe lời quở trách.2 Nhờ bông trái của miệng mình, người hưởng lấy sự lành; Còn linh hồn kẻ gian ác sẽ ăn điều cường bạo.3 Kẻ canh giữ miệng mình, giữ được mạng sống mình; Nhưng kẻ hở môi quá, bèn bị bại hoại.4 Lòng kẻ biếng nhác mong ước, mà chẳng có chi hết; Còn lòng người siêng năng sẽ được no nê.5 Người công bình ghét lời dối trá; Song kẻ hung ác đáng gớm ghê và bị hổ thẹn.6 Sự công bình bảo hộ người ăn ở ngay thẳng; Nhưng sự gian ác đánh đổ kẻ phạm tội.7 Có kẻ làm bộ giàu, mà chẳng có gì hết; Cũng có người làm bộ nghèo, lại có của cải nhiều.8 Giá chuộc mạng sống loài người, ấy là của cải mình; Còn kẻ nghèo chẳng hề nghe lời hăm dọa.9 Sự sáng của kẻ lành soi rạng ngời; Nhưng đèn kẻ ác lại bị tắt đi.10 Sự kiêu ngạo chỉ sanh ra điều cãi lộn; Còn sự khôn ngoan ở với người chịu lời khuyên dạy.11 Hoạch tài ắt phải hao bớt; Còn ai lấy tay thâu góp sẽ được thêm của nhiều lên.12 Sự trông cậy trì hưỡn khiến lòng bị đau đớn; Nhưng khi sự ước ao được thành, thì giống như một cây sự sống.13 Kẻ nào khinh lời dạy, ắt bị hư bại; Còn ai kính sợ giới mạng, nấy được ban thưởng.14 Sự dạy dỗ của người khôn ngoan vốn một nguồn sự sống, Đặng khiến người ta tránh khỏi bẫy sự chết.15 Sự thông sáng thật được ân điển; Song con đường kẻ phạm tội lấy làm khốn cực thay.16 Phàm người khôn khéo làm việc cứ theo sự hiểu biết; Nhưng kẻ ngu muội bày tỏ ra sự điên dại mình.17 Sứ giả gian ác sa vào tai họa; Còn khâm sai trung tín khác nào thuốc hay.18 Ai chối sự khuyên dạy sẽ bị nghèo khổ và sỉ nhục; Nhưng kẻ nào nhận tiếp lời quở trách sẽ được tôn trọng.19 Sự ước ao mà được thành lấy làm êm dịu cho linh hồn; Còn lìa bỏ điều dữ, quả là sự gớm ghiếc cho kẻ ngu muội.20 Ai giao tiếp với người khôn ngoan, trở nên khôn ngoan; Nhưng kẻ làm bạn với bọn điên dại sẽ bị tàn hại.21 Tai họa đuổi theo kẻ có tội; Còn phước lành là phần thưởng của người công bình.22 Người lành lưu truyền gia sản cho con cháu mình; Song của cải kẻ có tội dành cho người công bình.23 Chỗ người nghèo khai phá sanh nhiều lương thực; Nhưng có kẻ bị tiêu mất tại vì thiếu sự công bình;24 Người nào kiêng roi vọt ghét con trai mình; Song ai thương con ắt cần lo sửa trị nó.25 Người công bình ăn cho phỉ dạ mình; Còn bụng kẻ ác bị đói.