1 É da natureza humana fazer planos,
mas a resposta certa vem do Senhor.
2 Ainda que as pessoas se considerem puras,
o Senhor examina as intenções de cada um.
3 Confie ao Senhor tudo que você faz,
e seus planos serão bem-sucedidos.
4 O Senhor fez tudo com propósito,
até mesmo o perverso para o dia da calamidade.
5 Os orgulhosos são detestáveis para o Senhor;
certamente serão castigados.
6 Amor e fidelidade fazem expiação pelo pecado;
o temor do Senhor evita o mal.
7 Quando a vida de uma pessoa agrada o Senhor,
até seus inimigos vivem em paz com ela.
8 É melhor ter pouco com justiça
que ser rico com desonestidade.
9 É da natureza humana fazer planos,
mas é o Senhor quem dirige nossos passos.
10 As decisões do rei têm grande autoridade;
ele nunca deve julgar de modo injusto.
11 O Senhor exige balanças e pesos exatos;
ele determina os padrões da imparcialidade.
12 A maldade é detestável para o rei,
pois seu governo é estabelecido sobre a justiça.
13 O rei se agrada de palavras que vêm de lábios justos
e ama quem fala o que é certo.
14 A ira do rei é como uma sentença de morte,
mas o sábio procura acalmá-lo.
15 Quando o rei sorri, há vida;
seu favor refresca como chuva de primavera.
16 É melhor adquirir sabedoria que ouro,
e é melhor obter discernimento que prata.
17 O caminho dos justos os afasta do mal;
quem segue esse caminho está seguro.
18 O orgulho precede a destruição;
a arrogância precede a queda.
19 É melhor viver humildemente com os pobres
que repartir o despojo com os orgulhosos.
20 Quem ouve a instrução prospera;
quem confia no Senhor é feliz.
21 O sábio é conhecido por seu discernimento;
palavras agradáveis são convincentes.
22 A sensatez é fonte de vida para quem a possui,
mas é desperdício disciplinar os insensatos.
23 Da mente sábia vêm conselhos sábios;
as palavras dos sábios são convincentes.
24 Palavras bondosas são como mel:
doces para a alma e saudáveis para o corpo.
25 Há caminhos que a pessoa considera corretos,
mas acabam levando à estrada da morte.
26 É bom que os trabalhadores tenham apetite;
o estômago vazio os impulsiona.
27 A pessoa sem caráter cria problemas;
suas palavras são fogo destruidor.
28 O perverso semeia discórdia;
o difamador separa até os melhores amigos.
29 A pessoa violenta engana os companheiros
e os leva para o mau caminho.
30 Com olhos semicerrados as pessoas tramam o mal;
com sorriso malicioso o põem em prática.
31 Os cabelos brancos são coroa de glória,
para quem andou nos caminhos da justiça.
32 É melhor ser paciente que poderoso;
é melhor ter autocontrole que conquistar uma cidade.
33 As pessoas podem lançar as sortes,
mas quem determina o resultado é o Senhor.
Copyright© 2017 por Editora Mundo Cristão. Todos os direitos reservados em língua portuguesa. A Nova Versão Transformadora (NVT) e seu logotipo são marcas registradas. Usados com permissão.
1 Việc toan liệu của lòng thuộc về loài người; Còn sự đáp lời của lưỡi do Đức Giê-hô-va mà đến.2 Các đường lối của người đều là trong sạch theo mắt mình; Song Đức Giê-hô-va cân nhắc cái lòng.3 Hãy phó các việc mình cho Đức Giê-hô-va, Thì những mưu ý mình sẽ được thành công.4 Đức Giê-hô-va đã dựng nên muôn vật để dùng cho Ngài; Đến đỗi kẻ ác cũng vậy, để dành cho ngày tai họa.5 Phàm ai có lòng kiêu ngạo lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Quả thật nó sẽ chẳng được khỏi bị phạt.6 Nhờ sự nhơn từ và chơn thật tội lỗi được chuộc; Và bởi sự kính sợ Đức Giê-hô-va người ta xây bỏ điều ác.7 Khi tánh hạnh của người nào đẹp lòng Đức Giê-hô-va, Thì Ngài cũng khiến các thù nghịch người ở hòa thuận với người.8 Thà ít của mà có sự công bình, Hơn là nhiều hoa lợi với sự bất nghĩa cặp theo.9 Lòng người toan định đường lối mình; Song Đức Giê-hô-va chỉ dẫn các bước của người.10 Lời của Chúa ở môi vua; Miệng người sẽ không sai lầm khi xét đoán.11 Trái cân và vá cân công bình thuộc về Đức Giê-hô-va; Các trái cân trong bao là công việc của Ngài.12 Làm gian ác, ấy là điều gớm ghiếc cho vua chúa; Vì nhờ công bình ngôi nước được lập vững bền.13 Môi miệng người công bình là sự vui vẻ cho các vua; Họ ưa mến kẻ nói ngay thẳng.14 Cơn thạnh nộ của vua khác nào sứ giả sự chết; Nhưng người khôn ngoan làm cho nó nguôi đi.15 Nhờ sắc mặt vua sáng sủa bèn được sự sống; An điển người khác nào áng mây dẫn mưa muộn.16 Được sự khôn ngoan, thật quí hơn vàng ròng biết mấy! Được thông sáng, đáng chuộng hơn bạc biết bao!17 Đạo của người ngay thẳng, ấy là lìa bỏ sự ác; Ai canh giữ tánh nết mình giữ lấy linh hồn mình.18 Sự kiêu ngạo đi trước, sự bại hoại theo sau, Và tánh tự cao đi trước sự sa ngã.19 Thà khiêm nhượng mà ở với người nhu mì, Còn hơn là chia của cướp cùng kẻ kiêu ngạo.20 Ai giữ theo đạo lý tìm được ích; Và ai trông cậy nơi Đức Giê-hô-va lấy làm có phước thay.21 Ai có lòng khôn ngoan được gọi là thông sáng; Lời dịu dàng gia thêm sự tri thức.22 Người có được thông sáng, tức có được nguồn sự sống; Nhưng sự điên dại của kẻ ngu muội, ấy là sự sửa phạt của nó.23 Lòng người khôn ngoan dạy dỗ miệng mình, Và thêm sự học thức nơi môi của mình.24 Lời lành giống như tàng ong, Ngon ngọt cho tâm hồn, và khỏe mạnh cho xương cốt.25 Có một con đường coi dường chánh đáng cho loài người; Nhưng cuối cùng nó thành ra cái nẻo sự chết.26 Sự biết đói của kẻ lao khổ giúp làm việc cho người, Bởi vì miệng người thúc giục người.27 Thằng điếm toan mưu hại người ta; Và trên môi nó có như ngọn lửa hừng.28 Kẻ gian tà gieo điều tranh cạnh; Và kẻ thèo lẻo phân rẽ những bạn thiết cốt.29 Kẻ cường bạo quyến dụ bậu bạn mình, Và dẫn người vào con đường không tốt.30 Kẻ nào nhắm mắt đặng toan liệu đều gian tà, Và kẻ nào bặm môi mình, đều làm thành việc ác.31 Tóc bạc là mão triều thiên vinh hiển, Miễn là thấy ở trong đường công bình.32 Người chậm nóng giận thắng hơn người dõng sĩ; Và ai cai trị lòng mình thắng hơn kẻ chiếm lấy thành.33 Người ta bẻ thăm trong vạt áo; Song sự nhứt định do nơi Đức Giê-hô-va mà đến.