Pular para o conteúdo
Publicidade

Ezequiel 20

ELB71

1 Năm thứ bảy, ngày mồng mười tháng năm, một vài trưởng lão Y-sơ-ra-ên đến đặng cầu hỏi Đức Giê-hô-va, họ ngồi trước mặt ta. 2 Bấy giờ, lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 3 Hỡi con người, hãy nói cùng các trưởng lão Y-sơ-ra-ên, bảo chúng rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: phải các ngươi đến đặng cầu hỏi ta chăng? Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta không để cho các ngươi cầu hỏi. 4 Hỡi con người, ngươi muốn xét đoán chúng , ngươi muốn xét đoán chúng chăng? Hãy làm cho chúng bởi thế những sự gớm ghiếc của tổ phụ mình. 5 Vậy ngươi khá nói cùng chúng rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Đang ngày ta chọn Y-sơ-ra-ên, ta thề cùng dòng dõi nhà Gia-cốp, ta tỏ mình cho chúng biết ta trong đất Ê-díp-tô, khi ta thề cùng chúng , rằng: Ta Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi; 6 ngày đó ta thề hứa cùng chúng rằng ta sẽ đem chúng ra khỏi đất Ê-díp-tô đặng vào đất ta đã tìm sẵn cho chúng , tức đất đượm sữa mật ong, vinh hiển nhất trong các đất. 7 Ta nói cùng chúng rằng: Các ngươi ai nấy khá quăng xa mình những sự gớm ghiếc của mắt các ngươi, chớ làm ô uế mình với các thần tượng của Ê-díp-tô! Ta Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi. 8 Nhưng chúng dấy loạn nghịch cùng ta, không muốn nghe ta; ai nấy không ném bỏ những sự gớm ghiếc của mắt mình, không lìa bỏ các thần tượng của Ê-díp-tô. Bấy giờ ta nói rằng ta sẽ đổ cơn giận ta trên chúng , làm trọn sự giận ta nghịch cùng chúng giữa đất Ê-díp-tô. 9 Nhưng ta đã cớ danh ta làm, hầu cho danh ấy khỏi bị nói phạm trước mắt các dân ngoại chúng giữa, trước mắt các dân ấy ta đã tỏ mình cho chúng biết, khi đem chúng ra khỏi đất Ê-díp-tô. 10 Vậy ta đã làm cho chúng ra khỏi đất Ê-díp-tô, đem chúng đến nơi đồng vắng. 11 ta ban cho chúng luật lệ ta, làm cho chúng biết mạng lịnh ta, điều nếu người ta làm theo thì được sống bởi . 12 Ta cũng cho chúng những ngày sa bát ta làm một dấu giữa ta chúng , đặng chúng biết rằng ta Đức Giê-hô-va biệt chúng ra thánh. 13 Nhưng nhà Y-sơ-ra-ên nổi loạn nghịch cùng ta trong đồng vắng. Chúng không noi theo lệ luật ta, khinh bỏ mạng lịnh ta, điều nếu người ta làm theo thì được sống bởi , phạm các ngày sa-bát ta nặng lắm. Bấy giờ ta nói ta sẽ đổ cơn giận ta trên chúng trong đồng vắng, đặng diệt hết đi. 14 Nhưng ta đã cớ danh ta làm hầu cho danh ấy không bị nói phạm trước mắt các dân ngoại, trước mắt các dân ấy ta đã đem chúng ra khỏi. 15 Vả, ta cũng đã thề cùng chúng trong đồng vắng rằng ta sẽ không đem chúng vào đất ta đã định cho chúng , đất đượm sữa mật ong, vinh hiển nhất trong mọi đất; 16 chúng đã bỏ mạng lịnh ta, không noi theo lệ luật ta, phạm những ngày sa-bát ta; bởi lòng chúng đã hướng về thần tượng mình. 17 Dầu vậy, mắt ta đã thương tiếc chúng , ta không hủy diệt chúng , ta không làm tận tuyệt chúng trong đồng vắng. 18 Ta phán cùng con cái chúng trong đồng vắng rằng: Đừng noi theo luật lệ của ông cha các ngươi, đừng giữ mạng lịnh họ, tự làm ô uế với những thần tượng của họ. 19 Ta Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, hãy noi theo luật lệ ta, vâng giữ mạng lịnh ta làm theo. 20 Hãy biệt những ngày sa-bát ta ra thánh, sẽ làm dấu giữa ta các ngươi, hầu cho các ngươi biết rằng ta Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi. 21 Nhưng con cái dấy loạn nghịch cùng ta; không noi theo luật lệ ta, không vâng giữ không làm theo mạng lịnh ta, điều người ta nếu làm theo thì được sống bởi ; chúng phạm những ngày sa-bát ta nữa. Bấy giờ, ta nói rằng ta sẽ đổ cơn giận ta trên chúng , làm trọn sự giận của ta nghịch cùng chúng trong đồng vắng. 22 Song le ta đã kéo tay ta lại, đã danh ta làm, hầu cho danh ấy không bị nói phạm trước mắt các dân ngoại, trước mắt các dân ấy ta đã đem chúng ra khỏi. 23 Vả, ta đã thề cùng chúng nơi đồng vắng rằng ta sẽ làm cho chúng tan lạc giữa các nước rải ra trong nhiều nước; 24 chúng không vâng làm mạng lịnh ta, nhưng đã bỏ lệ luật ta, đã phạm những ngày sa-bát ta, mắt chúng đã hướng về các thần tượng của tổ phụ mình. 25 Ta cũng đã ban cho chúng những luật lệ chẳng lành, mạng lịnh bởi đó chúng không được sống. 26 Ta làm ô uế chúng bởi của cúng chúng , khi chúng khiến mọi con đầu lòng qua trên lửa, hầu ta làm cho chúng ra hoang vu, đến nỗi chúng biết rằng ta Đức Giê-hô-va. 27 Vậy nên, hỡi con người, hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên, bảo rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Tổ phụ các ngươi đã nói phạm ta, bởi chúng đã phạm pháp nghịch cùng ta. 28 Khi ta đã đem chúng vào đất ta đã thề ban cho chúng , bấy giờ chúng đã tìm thấy các cao các cây rậm, dâng của lễ mình tại đó; chúng đã bày ra tại đó những của cúng chọc giận ta, cũng đã đặt tại đó những hương mùi thơm, đã làm lễ quán. 29 Bấy giờ ta nói cùng chúng rằng: Nơi cao các ngươi đi đó ? Cho nên nơi cao ấy còn gọi Ba-ma cho đến ngày nay. 30 Vậy nên, hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Các ngươi tự làm ô uế mình theo cách tổ phụ các ngươi, các ngươi hành dâm theo những sự gớm ghiếc của họ sao? 31 Khi các ngươi dâng lễ vật, khi các ngươi cho con trai mình qua lửa, các ngươi còn tự làm ô uế với những thần tượng mình cho đến ngày nay sao? Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, ta để cho các ngươi cầu hỏi sao? Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta không để cho các ngươi cầu hỏi! 32 Chẳng sự sẽ xảy ra như điều các ngươi tưởng, khi các ngươi nói rằng: Chúng ta muốn nên như các dân tộc các họ hàng các nước, thờ gỗ đá. 33 Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ấy dùng tay mạnh mẽ cánh tay giang ra, lấy thạnh nộ đổ ra ta sẽ làm vua trên các ngươi! 34 Ta sẽ đem các ngươi ra khỏi giữa các dân; ta sẽ dùng tay mạnh mẽ cánh tay giang ra sự thạnh nộ đổ ra để nhóm các ngươi lại từ các nước các ngươi đã bị tan tác trong đó. 35 Ta sẽ đem các ngươi vào nơi đồng vắng của các dân, tại đó ta sẽ đối mặt xét đoán các ngươi. 36 Như ta đã xét đoán tổ phụ các ngươi trong đồng vắng đất Ê-díp-tô thể nào, thì ta cũng xét đoán các ngươi thể ấy, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 37 Ta sẽ làm cho các ngươi qua dưới gậy, sẽ đem các ngươi vào trong dây giao ước. 38 Ta sẽ tẩy sạch khỏi các ngươi những kẻ bạn nghịch, những kẻ phạm pháp nghịch cùng ta; ta sẽ đem chúng ra khỏi đất mình trú ngụ, nhưng chúng sẽ không vào đất Y-sơ-ra-ên. Như vậy các ngươi sẽ biết ta Đức Giê-hô-va. 39 Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, về các ngươi, thì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy đi, mỗi người trong các ngươi khá thờ thần tượng mình! Sau sự đó, các ngươi chắc sẽ nghe ta sẽ không nói phạm danh thánh của ta nữa bởi của cúng bởi thần tượng các ngươi. 40 Chúa Giê-hô-va phán rằng: trên núi thánh ta, trên núi cao của Y-sơ-ra-ên, tại đó cả nhà Y-sơ-ra-ên, hết thảy chúng , sẽ hầu việc ta trong đất. Tại đó ta sẽ nhận lấy chúng ; tại đó ta sẽ đòi của lễ các ngươi, những trái đầu mùa của của lễ các ngươi, cùng mọi vật thánh. 41 Ta sẽ nhận lấy các ngươi như mùi thơm tho, khi ta đem các ngươi ra khỏi giữa các dân, nhóm các ngươi từ những nước các ngươi đã bị tan tác; ta sẽ được tỏ ra thánh trong các ngươi trước mắt dân ngoại. 42 Các ngươi sẽ biết ta Đức Giê-hô-va, khi ta sẽ đem các ngươi vào đất của Y-sơ-ra-ên, trong nước ta đã dùng lời thề hứa ban cho tổ phụ các ngươi. 43 Tại đó các ngươi sẽ nhớ lại đường lối mình mọi việc tự mình làm nên ô uế; các ngươi sẽ tự chán ngán trước mắt mình, cớ mọi sự dữ mình đã phạm. 44 Các ngươi sẽ biết ta Đức Giê-hô-va, khi ta sẽ danh ta đãi các ngươi, chớ không theo đường lối xấu xa việc làm nát của các ngươi, hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 45 (021-1) lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 46 (021-2) Hỡi con người, hãy xây mặt về phía nam, đối với phương nam nói: đối với rừng của đồng nội phương nam nói tiên tri. 47 (021-3) Khá nói cùng rừng phương nam rằng: Hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va! Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ nhen lửa trong ngươi, lửa sẽ thiêu nuốt hết cả cây xanh cả cây khô nơi ngươi. Ngọn lửa hừng sẽ không tắt, mọi mặt sẽ bị cháy bởi từ phương nam chí phương bắc. 48 (021-4) Mọi xác thịt sẽ thấy rằng ấy ta, Đức Giê-hô-va, đã nhen lửa; lửa sẽ không hề tắt. 49 (021-5) Bấy giờ ta nói rằng: Oâi! Hỡi Chúa Giê-hô-va, họ nói về tôi rằng: chẳng phải kẻ nói thí dụ sao?

Domínio Público. Esta tradução bíblica de domínio público é trazida a você por cortesia de eBible.org.

1 Und es geschah im siebten Jahre, im fünften Monat, am Zehnten des Monats, da kamen Männer von den Ältesten Israels, um Jehova zu befragen; und sie setzten sich vor mir nieder. 2 Und das Wort Jehovas geschah zu mir also: 3 Menschensohn, rede zu den Ältesten Israels und sprich zu ihnen: So spricht der Herr, Jehova: Um mich zu befragen, seid ihr gekommen? So wahr ich lebe, wenn ich mich von euch befragen lasse! spricht der Herr, Jehova. 4 Willst du sie richten? willst du richten, Menschensohn? Tue ihnen kund die Greuel ihrer Väter

5 und sprich zu ihnen: So spricht der Herr, Jehova: An dem Tage, da ich Israel erwählte, und ich meine Hand dem Samen des Hauses Jakob erhob d. h. zum Schwure, und ihnen im Lande Ägypten mich kundgab, und meine Hand ihnen erhob und sprach: Ich bin Jehova, euer Gott- 6 an jenem Tage erhob ich ihnen meine Hand, daß ich sie aus dem Lande Ägypten führen würde in ein Land, welches ich für sie erspäht hatte, das von Milch und Honig fließt; die Zierde ist es von allen Ländern. 7 Und ich sprach zu ihnen: Werfet ein jeder die Scheusale seiner Augen weg, und verunreiniget euch nicht mit den Götzen Ägyptens; ich bin Jehova, euer Gott. 8 Aber sie waren widerspenstig gegen mich und wollten nicht auf mich hören; keiner warf die Scheusale seiner Augen weg, und von den Götzen Ägyptens ließen sie nicht. Da gedachte ich meinen Grimm über sie auszugießen, meinen Zorn an ihnen zu vollenden mitten im Lande Ägypten. 9 Aber ich handelte um meines Namens willen, auf daß er nicht entweiht würde vor den Augen der Nationen, in deren Mitte sie waren, vor deren Augen ich mich ihnen kundgegeben hatte, um sie aus dem Lande Ägypten zu führen;

10 und ich führte sie aus dem Lande Ägypten und brachte sie in die Wüste. 11 Und ich gab ihnen meine Satzungen und tat ihnen meine Rechte kund, durch welche der Mensch, wenn er sie tut, leben wird. 12 Und auch meine Sabbathe gab ich ihnen, damit sie zum Denkzeichen wären zwischen mir und ihnen, auf daß sie wissen O. erkennen, erfahren; so auch nachher möchten, daß ich Jehova bin, der sie heiligt O. daß ich, Jehova, sie heilige. - 13 Aber das Haus Israel war widerspenstig gegen mich in der Wüste; sie wandelten nicht in meinen Satzungen und verwarfen meine Rechte, durch welche der Mensch, wenn er sie tut, leben wird; und sie entweihten meine Sabbathe sehr. Da gedachte ich meinen Grimm über sie auszugießen in der Wüste, um sie zu vernichten. 14 Aber ich handelte um meines Namens willen, auf daß er nicht entweiht würde vor den Augen der Nationen, vor deren Augen ich sie ausgeführt hatte. 15 Und ich erhob ihnen auch Eig. Und ich, derselbe, erhob ihnen; so auch v 23 meine Hand in der Wüste, daß ich sie nicht in das Land bringen würde, welches ich ihnen gegeben hatte, das von Milch und Honig fließt; die Zierde ist es von allen Ländern: 16 weil sie meine Rechte verwarfen und in meinen Satzungen nicht wandelten und meine Sabbathe entweihten; denn ihr Herz wandelte ihren Götzen nach. 17 Aber mein Auge schonte ihrer, daß ich sie nicht verderbte und ihnen nicht den Garaus machte in der Wüste. 18 Und ich sprach zu ihren Kindern in der Wüste: Wandelt nicht in den Satzungen eurer Väter, und haltet ihre Rechte nicht, und verunreiniget euch nicht mit ihren Götzen. 19 Ich bin Jehova, euer Gott: wandelt in meinen Satzungen, und haltet meine Rechte und tut sie; 20 und heiliget meine Sabbathe, damit sie zum Denkzeichen seien zwischen mir und euch, auf daß ihr wisset, daß ich Jehova bin, euer Gott. - 21 Aber die Kinder waren widerspenstig gegen mich; sie wandelten nicht in meinen Satzungen und hielten meine Rechte nicht, um sie zu tun, durch welche der Mensch, wenn er sie tut, leben wird; sie entweihten meine Sabbathe. Da gedachte ich, meinen Grimm über sie auszugießen, meinen Zorn an ihnen zu vollenden in der Wüste. 22 Aber ich zog meine Hand zurück, und handelte um meines Namens willen, auf daß er nicht entweiht würde vor den Augen der Nationen, vor deren Augen ich sie ausgeführt hatte. 23 Auch erhob ich ihnen meine Hand in der Wüste, daß ich sie unter die Nationen versprengen und sie in die Länder zerstreuen würde, 24 weil sie meine Rechte nicht taten und meine Satzungen verwarfen und meine Sabbathe entweihten, und ihre Augen hinter den Götzen ihrer Väter her waren. 25 Und auch ich gab ihnen Satzungen, die nicht gut waren, und Rechte, durch welche sie nicht leben konnten. 26 Und ich verunreinigte sie durch ihre Gaben, indem sie alles, was die Mutter bricht, durch das Feuer gehen ließen: auf daß ich sie verwüstete O. zum Entsetzen brächte, damit sie wissen möchten, daß ich Jehova bin.

27 Darum, Menschensohn, rede zum Hause Israel und sprich zu ihnen: So spricht der Herr, Jehova: Auch noch dadurch haben eure Väter mich geschmäht O. verlästert, als sie Treulosigkeit gegen mich begingen: 28 Als ich sie in das Land gebracht, welches ihnen zu geben ich meine Hand erhoben hatte, ersahen sie jeden hohen Hügel und jeden dichtbelaubten Baum; und sie opferten daselbst ihre Schlachtopfer, und gaben daselbst ihre Ärger erregenden Opfergaben W. die Kränkung (oder Reizung) ihrer Opfergaben, und brachten daselbst ihren lieblichen Geruch dar, und spendeten daselbst ihre Trankopfer. 29 Und ich sprach zu ihnen: Was ist das für eine Höhe, wohin ihr gehet? Und ihr Name wird Bama Höhe genannt bis auf diesen Tag. - 30 Darum sprich zum Hause Israel: So spricht der Herr, Jehova: Wie? ihr verunreiniget euch auf dem Wege eurer Väter und huret ihren Scheusalen nach; 31 und ihr verunreiniget euch bis auf diesen Tag an allen euren Götzen durch das Darbringen Eig. Erheben eurer Gaben, indem ihr eure Kinder durch das Feuer gehen lasset! und ich sollte mich von euch befragen lassen, Haus Israel? So wahr ich lebe, spricht der Herr, Jehova, wenn ich mich von euch befragen lasse! 32 Und was in eurem Geiste aufgestiegen ist, wird keineswegs geschehen, daß ihr sprechet: Wir wollen sein wie die Nationen und wie die Geschlechter der Länder, indem wir Holz und Stein dienen.

33 So wahr ich lebe, spricht der Herr, Jehova, wenn ich nicht mit starker Hand und mit ausgestrecktem Arm und mit ausgegossenem Grimm über euch regieren werde! 34 Und ich werde euch herausführen aus den Völkern und euch aus den Ländern sammeln, in welche ihr zerstreut worden seid, mit starker Hand und mit ausgestrecktem Arm und mit ausgegossenem Grimm. 35 Und ich werde euch in die Wüste der Völker bringen und daselbst mit euch rechten von Angesicht zu Angesicht; 36 wie ich mit euren Vätern gerechtet habe in der Wüste des Landes Ägypten, also werde ich mit euch rechten, spricht der Herr, Jehova. 37 Und ich werde euch unter dem Stabe hindurchziehen lassen wie der Hirt, um die Schafe zu zählen; vergl. 3. Mose 27,32; Jer. 33,13, und euch in das Band des Bundes bringen. 38 Und ich werde die Empörer und die von mir Abgefallenen von euch ausscheiden; ich werde sie herausführen aus dem Lande ihrer Fremdlingschaft, aber in das Land Israel soll keiner von ihnen kommen. Und ihr werdet wissen, daß ich Jehova bin. 39 Ihr denn, Haus Israel, so spricht der Herr, Jehova: Gehet hin, dienet ein jeder seinen Götzen. Aber nachher-wahrlich, ihr werdet auf mich hören, und werdet meinen heiligen Namen nicht mehr entweihen mit euren Gaben und mit euren Götzen. 40 Denn auf meinem heiligen Berge, auf dem hohen Berge Israels, spricht der Herr, Jehova, daselbst wird mir das ganze Haus Israel insgesamt dienen im Lande; daselbst werde ich sie wohlgefällig annehmen, und daselbst werde ich eure Hebopfer fordern und die Erstlinge eurer Gaben, in allen euren geheiligten Dingen. 41 Als einen lieblichen Geruch werde ich euch wohlgefällig annehmen, wenn ich euch aus den Völkern herausführe und euch aus den Ländern sammle, in welche ihr zerstreut worden seid, und ich mich vor den Augen der Nationen an euch heilige d. h. mich heilig erweise.42 Und ihr werdet wissen, daß ich Jehova bin, wenn ich euch in das Land Israel bringe, in das Land, welches euren Vätern zu geben ich meine Hand erhoben habe. 43 Und ihr werdet daselbst eurer Wege und all eurer Handlungen gedenken, durch welche ihr euch verunreinigt habt; und ihr werdet Ekel an euch selbst empfinden wegen all eurer Übeltaten, die ihr begangen habt. 44 Und ihr werdet wissen, daß ich Jehova bin, wenn ich mit euch handle um meines Namens willen, und nicht nach euren bösen Wegen und nach euren verderbten Handlungen, Haus Israel, spricht der Herr, Jehova.

45 46 47 48 49

Veja também